Người đàn bà ở cà phê Cung Tơ Chiều

Và cuối cùng, tôi đành chiều theo ý tò mò của tôi về người đàn bà đêm đêm ôm đàn ngồi hát trong quán nhỏ khuất vào bóng tối trên đồi mù sương.

Cà phê Cung Tơ chiều

Đà Lạt thi vị. Đã hẳn. Ấy vậy mà đã có lúc, tôi thấy mình như người chết đói, tuyệt vọng cào cấu cho mình chút xúc cảm lãng mạn tưới lên miền hồn tôi cằn cỗi hoang vu, để còn thấy đời dễ thương như tuổi 20 ngày nào. Đó chẳng phải là lý do đưa chân tôi đến đây sao?

Tôi nghĩ đến bà Giang “điên”, người ta hay gọi thế và tôi đồng ý. Mấy thứ dị đời này nọ, được thêu dệt bấy lâu nay, hình như đang đưa câu chuyện về bà đến biên giới bước qua miền thần thoại. Tôi tìm đến bà, biết đâu còn níu được cho mình chút ngạc nhiên giữa cõi đời mà tôi sớm biết chỉ toàn là chán chường.

Tôi thấy mình đang ở chân con dốc ngược lên đỉnh cao mà một bên là dinh thự của ông vua cuối cùng trên xứ Việt, và một bên, bị bóng tối che khuất, là cái quán nhỏ “thần thoại” Cung Tơ Chiều. Dừng ở lưng chừng dốc, tôi bước vào đêm đen, lấy ánh sáng từ chiếc điện thoại để bám theo con đường mòn loanh quanh dưới những gốc thông.

Quán nhỏ, vốn chỉ mở cổng đón khách đúng vào 7g30 tối hàng ngày, hiện ra trong ánh vàng yếu ớt, duy bảng tên là màu trắng. Tôi cố gạt đi ý nghĩ mình đang là đối tượng của một chiêu trò PR. Thì thôi, giữa thời mà người ta cố gắng bày biện đời mình trước đám đông sao cho thật hay ho, có mấy ai bọc được cho mình cái không khí liêu trai, huyền hoặc thế này.

Quán là căn nhà nhỏ nằm đối diện một căn nhà cũng nhỏ có vẻ là tư gia. Cả hai giữ lấy sự riêng tư cho mình bằng đám cây cối trồng lộn xộn trong vườn. Sự riêng tư nào, với ý đồ dựng và giữ một bầu không khí đặc biệt, cũng cần có những quy tắc riêng.

Mấy quy tắc ở quán nhỏ chắc là xúc phạm ít nhiều đến các thượng đế: “Không cười nói lớn hơn tiếng nhạc. Không ghi âm, không chụp hình. Không trả lời câu hỏi hôm nay có hát không”. Và giá mỗi ly nước là 120 ngàn. Nghe đồn vì mấy quy tắc này mà chủ quán không ít lần gây gổ, mời khách lên đường.

Dẫu biết thế, tôi vẫn thấy mình chờ đợi được làm thính giả, bị thu hút bởi cái lối đi nhỏ nằm đằng sau cái bục đặt sẵn một cây đàn piano, một cái ghế và một cây guitar. Ôi, cái lối đi mà cô bé phục vụ (nghe nói là con gái chủ quán) ra ra vô vô bê nước mà chẳng lấy được một lời êm ái cho gã ngồi đây.

Cái lối đi không xứng với lối ra vào hậu trường của một sân khấu. Nếu không muốn nói là thật xúc phạm. Mà thôi, âm nhạc – tốt nhất là vứt đi cái trò dàn dựng bối cảnh trong không gian và trong lòng người, để trở về với chính nó.

Người đàn bà hát ở Cung tơ chiều Cafe

Tôi bắt đầu thấy khó chịu với đám khách trẻ đối diện. Chúng cười nói khúc khích không thôi. Nhưng người đàn bà đã đứng đó, ngay cửa ra vào chính, một tay gác lên tay còn lại đang cầm điếu thuốc, nhìn chằm chằm vào chúng ra điều thách thức. Có chút không khí căng thẳng ở đây. Được vài phút thì chúng im lặng, chừng vài chục phút sau thì bà ngồi vào chiếc ghế và bắt đầu trò chuyện và hát.

Mỗi lần ghé Đà Lạt là mỗi lần ghé quán, tôi phát hiện ra câu chuyện của bà nói với khách chỉ chừng đó thôi. Ừ, đời người có được kể theo cách éo le nhất thì cũng đâu đến mức kể hoài không hết được. Chị bảo chị thuộc khoảng chừng một ngàn bài hát, “phải thuộc thì bạn hát mới hay được”. Chị bảo tuổi chị đã ngoài 50 rồi, đang muốn sang lại quán cho những ai thay được chị ngồi ở đây hát cho người tìm đến…

Chị bắt đầu ôm đàn và cất tiếng hát. Tiếng hát lớn, đục khàn, ngân nga rền rĩ giữa đêm lạnh, được dìu đi bởi tiếng đàn thô vụng trong kiêu hãnh. Không rõ vì tiếng hát ấy hay vì ly rượu vang đỏ bỏ thêm hột xí muội, tôi thấy mình bắt đầu phiêu theo, lẩm nhẩm dăm câu hát hùa bằng giọng nhỏ núp vào tiếng hát to. Bà vừa hát lên bài sau là tôi quên béng bài trước bà đã hát.

Dòng suối nhỏ khơi tâm tư đời mình cứ thế mà chảy mãi vào đêm. Khoảnh khắc tỉnh thức giữa cơn mê man, hình như tôi đã tự hỏi cuộc đời mình đang sống, có đáng không? Giá thượng đế có ở đó để ngài trả lời tôi, thay vì chỉ cho tôi âm nhạc.

Nhà Của Gió – Homestays Đalat

Nhacuagio.com