Bạn yêu bóng đá nhiều bao nhiêu?

Có lẽ truyện tranh Tsubasa huyền thoại là niềm cảm hứng đưa tôi đến với bóng đá. Mà cầu thủ tôi yêu thích nhất trong truyện lại là thủ môn Genzo mới lạ chứ. Tôi thích sự gan dạ, lì lợm của cầu thủ ấy. Vị trí đầu tiên tôi chọn cũng chính là thủ môn, tôi đã cản phá được hàng ngàn cú đá từ quả bóng nhựa của mấy thằng trong xóm...
yêu bóng đá

Lên cấp 2 tôi bắt đầu chơi bóng “chuyên nghiệp” hơn khi mấy thằng con trai trong lớp hùn tiền lại mua được quả bóng da. Cái cảm giác lúc đó sung sướng biết bao.

Dù chẳng thằng nào có tiền để mua đôi giày đá bóng. Nhưng với đôi chân trần, được đá bóng trên sân đầy cát và cái nắng gắt lúc 1 giờ trưa cũng đủ làm chúng tôi thỏa mãn…

Có những ngày đá bóng cá độ 1 chầu nước mía, nghèo hơn thì 1 xô trà đá, có những lúc bàn chân lột cả 1 mảng da lớn vì cái nóng của sân cát. Nhưng chúng tôi vẫn vui vẻ thi đấu máu lửa.

Chỉ sợ không được ra sân chứ chẳng thằng nào biết sợ cái gọi là chấn thương cả. Về đến nhà thì quần áo lem luốc dơ hầy. Giờ nghĩ lại thấy thương mẹ, chắc lúc đó mẹ giặt đồ cho mình đi học cực lắm…

yêu bóng đá

Lên cấp 3 trường tôi học có điều kiện hơn, trong trường là 2 sân bóng lớn và nhỏ bằng xi măng. Đá bóng nguy hiểm hơn sân cát. Nhưng lúc này đứa nào cũng có điều kiện hơn là được ba mẹ sắm cho đôi giày đủ để đá bóng.

Cứ 30 phút giờ ra chơi chúng tôi lại ôm trái bóng ra sân chiến đấu. Vào đến lớp thì ôi thôi người ngợm nhễ nhại mồ hôi, tụi con gái trong lớp lúc đầu thì đứa nào nhìn tụi tôi cũng thấy gớm và né xa.

Nhưng có lẽ tụi nó thấy chung tôi mê bóng đá quá nên riết rồi cũng quen, cũng đi theo cổ vũ mỗi khi thì đấu với lớp khác. Đá độ trong trường thì thầy cô không cho phép.

Tui tôi quyết định đá mặt sân ruộng phía sau trường, thật khó mà diễn tả cái khung cảnh lúc đó…những tiếng reo hò cổ vũ của tụi con gái, những pha chặt chém trên sân (vì đá độ mà ^^). Mà công nhận có gái cổ vũ đá máu hơn hẳn.

Trận đó chúng tôi thắng sát nút 2-1. Thắng độ thì không được bao nhiêu mà bao tụi con gái đi ăn chè với karaoke lỗ nặng.

Rồi tới thời sinh viên tôi quen nhiều bạn mới, họ cũng có niềm đam mê bóng đá như tôi. Cả bọn rủ nhau ra công viên Gia Định đá bóng. Có tuần đá 3 buổi từ sáng tới trưa.

yêu bóng đá

Chẳng biết tại sao chúng tôi lại yêu bóng đá đến vậy. Chỉ cần được ra sân, được thi đấu với nhau thì lúc đó chẳng còn điều gì phải nghĩ ngợi nữa. Chẳng biết mệt là gì, chẳng sợ  chấn thương… chỉ sợ đá bóng bay vô nhà người ta ^^ (là mất luôn trái bóng)

Rồi tôi đi làm thời gian cũng không có nhiều để mang giày ra sân. Nhiều lúc rảnh rỗi buổi tối tôi và vài ông anh trong công ty thuê sân cỏ nhân tạo để dợt bóng cho giãn gân giãn cốt. Nhưng cái cảm giác nhiệt huyết máu lửa như thời còn học sinh không còn nữa.

Lập gia đình tôi lại càng không có thời gian hơn nữa. Tôi chỉ biết yêu bóng đá qua ti vi, xem các giải đầu Ngoại Hạng Anh , Ý, Tây Ban Nha… Và rảnh rỗi thì chém gió về bóng đá trên các trang mạng xã hội, các group về bóng đá……

Mà thôi đến giờ đi làm rồi. Rảnh lên chém tiếp nhé anh em ^^.