Diễn đàn

Chuyện con ruồi và gã hói

Aesop, nhà văn, cũng là một nô lệ Hy Lạp sống ở khoảng năm 620-564 trước CN, là tác giả của rất nhiều câu chuyện ngụ ngôn nổi tiếng, được truyền miệng và sưu tập qua nhiều thế kỷ, bằng nhiều ngôn ngữ. Ông thường nhân cách hóa con vật, viết ngắn gọn, gửi gắm những thông điệp sâu sắc và giản dị, như “Thỏ và rùa”, hay “Con ruồi và gã hói”…


Ảnh minh họa

Ảnh minh họa

“Con ruồi và gã hói” kể rằng: Một ngày hè nóng nực, có người đàn ông bị hói đầu đang nghỉ ngơi, bỗng con ruồi bay đến và vo vo trên đầu. Bực mình, gã đá đấm mạnh vào con ruồi đáng ghét, nhưng cú đấm lại đi thẳng vào đầu gã, rất đau đớn… Lần sau, lão chỉ lắc lư đầu, không tấn công con ruồi nữa, vì hiểu: “Mình sẽ chỉ tự hại mình, nếu chỉ để tâm tới những phiền phức nhỏ mọn!”

Truyện ngụ ngôn nhỏ nhẹ trên khiến người viết liên tưởng tới scandal “Con ruồi 500 triệu đồng” đang khiến báo giới, dư luận xôn xao, hoài nghi và bất an xen lẫn…

“Bẫy” số 1: Quá thô sơ ?

Chuyện bắt đầu từ việc có khách ghé quán bún của anh Võ Văn Minh (SN 1980, ngụ ấp An Bình, xã An Cư, Cái Bè, Tiền Giang) kêu nước uống. Minh lấy chai nước ngọt hiệu Number One ra, chưa kịp khui thì bị khách phát hiện trong chai nước có con ruồi nên trả lại.

Sau khi quan sát thấy đúng là có con ruồi trong chai nên Minh âm thầm đem cất, với một “mưu đồ” hay một “cái bẫy”…

Và anh đã giăng nó ra như sau: Ngày 5/12/2014, Minh đã gọi điện thoại đến Tân Hiệp Phát báo đang giữ một chai nước hiệu Number One nhựa còn nguyên vẹn tem, bên trong có con ruồi. Minh đã đề nghị Tân Hiệp Phát phải đưa cho mình số tiền 1 tỷ đồng mới trả lại chai nước. Nếu không chấp nhận, Minh sẽ đưa tin lên báo…

Sau đó, qua nhiều lần thương lượng, Minh yêu cầu Tân Hiệp Phát phải đưa 500 triệu đồng thì mới trả lại chai nước ngọt. Họ hẹn nhau ngày 27/1/2015 sẽ “giao dịch”.

Khoảng 15h30 ngày 27/1/2015, Công an đã bắt quả tang Minh đang nhận số tiền 500 triệu đồng của nhân viên Tân Hiệp Phát và bị tạm giữ.

Một chuyên gia kinh tế cho rằng, nếu anh Minh hiểu biết hơn, mời Thừa phát lại lập vi bằng, nhờ các luật sư giỏi đại diện đòi bồi thường thiệt hại, câu chuyện sẽ rẽ sang một hướng khác, thậm chí rất (!?)

Xin nói rõ, thiệt hại với anh Minh là có, bởi theo LS Nguyễn Tấn Thi (ĐLS TP.HCM), anh Minh có quyền thương lượng với Tân Hiệp Phát, vì nếu người ta đồn quán ăn của anh bán nước có ruồi thì quán có khả năng đóng cửa, gia đình anh mất việc, hậu quả sẽ ra sao?…

Tiếc thay, vì thiếu hiểu biết, anh chủ quán bún đã “sập” chính cái bẫy mình bày ra…

“Bẫy” số 2: Tưởng hiểm, sâu, mà… cạn !?

Người viết chưa vội nhận định đây là một “cái bẫy”. Tuy nhiên, mượn ý của vtc.vn trong bài viết “Tân Hiệp Phát: Những “phốt” để đời…”, nói đây là sự “gài bẫy”.

Tạm gọi tên như trên, thì “cái bẫy” đã được giăng thế nào?

Xin quay ngược thời gian vào tháng 1/2015. Sau 3 lần thương lượng với khách hàng, phía Tân Hiệp Phát đã chốt giá “đổi chai nước chứa con ruồi lấy sự im lặng” bằng… 500 triệu đồng, đồng thời âm thầm báo công an. Và khi hai bên đang giao dịch, khách hàng bị công an bắt quả tang, tạm giữ để điều tra làm rõ hành vi “Cưỡng đoạt tài sản”.

?????????????????????????????????????????????????????????

Và đây không phải là lần đầu Tân Hiệp Phát khiến các khách hàng bất chợt muốn… “làm giàu không khó” phải “ôm hận”.

Trước đó, hồi năm 2012, anh Trần Quốc Tuấn (thợ bạc, ngụ TP.HCM) sau khi phát hiện thấy một con gián trong chai trà xanh của Tân Hiệp Phát, đã yêu cầu công ty này phải đưa 50 triệu đồng để… im lặng. Phía Tân Hiệp Phát sau đó đã đồng ý đưa tiền, đồng thời trình báo công an. Ngày 5/6/2012, Tuấn bị bắt vì hành vi tống tiền.

Vào tháng 12/2011, tờ CA TP.HCM đưa Tân Hiệp Phát cũng từng bị khách hàng yêu cầu bồi thường 49 triệu đồng cho 5 chai nước ngọt do khách cho rằng sản phẩm không đảm bảo chất lượng. Tuy nhiên, khi đang nhận tiền, vị khách bị công an bắt giữ.

Nhưng sự “gài bẫy” khách hàng lần này của Tân Hiệp Phát đã không rơi vào im lặng như trước, mà đã gây làn sóng phẫn nộ cho cả báo giới, các chuyên gia kinh tế, nhà làm thương hiệu, các luật sư và cộng đồng, hứng chịu hàng loạt các cụm từ nặng nề: “Quá tàn nhẫn”; “Không quân tử”… Thậm chí, cộng đồng mạngcòn kêu gọi rầm rộ cùng tẩy chay sản phẩm của DN này.

Có người nói, nếu là ở các nước phát triển, nơi người tiêu dùng nhận thức pháp luật, tự bảo vệ và được bảo vệ tốt hơn, cái tên Tân Hiệp Phát có thể sẽ bị “xóa xổ” (!?)

Vậy là với việc “vờ” đồng ý giao tiền, âm thầm báo cơ quan công an hành vi có dấu hiệu “cưỡng đoạt tài sản” của khách hàng, Tân Hiệp Phát có thể sẽ đạt được nhiều mục đích: Không tốn 500 triệu đồng; Báo chí không phanh phui sự cố như khách đe dọa… Thậm chí hành động này còn có tác dụng “răn đe” những vị khách đòi “bồi thường” từ những sự cố sau này (nếu có) của họ (?)

Và “tác dụng” của “cái bẫy” này là như thế nào, chắc ai nấy đều rõ…

Quay lại chuyện đã kể: Gã hói khi bị “quấy nhiễu” chỉ lắc đầu để đuổi ruồi.

Hơn 2.500 năm trước, con người ta đã hiểu rằng: “Mình sẽ chỉ tự hại mình, nếu chỉ để tâm tới những phiền phức nhỏ mọn!”

Vậy mà nay…

Bài liên quan:






Bình luận

Leave a Reply

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

To Top
Chuyển đến thanh công cụ