Cuộc đời đầy bi kịch của một quý tộc ‘hóa sói’: Bị đối xử như một con vật không hơn kém

Người duy nhất coi người đàn ông bất hạnh này và đối xử với ông như một con người thì chẳng may lại qua đời quá sớm. Để lại ông một mình tiếp tục với cuộc đời bị đối xử như một con vật dù rằng ông chẳng gây nên bất cứ lỗi lầm nào.

Đây cũng là người đàn ông đầu tiên mắc bệnh Ambras, toàn thân mọc đầy lông như một con sói. Cuộc đời đầy bi kịch của ông là minh chứng sống động cho sự mông muội và tàn ác của con người.

Cũng không rõ chính xác là vào lúc nào mà những truyền thuyết ghê rợn về người sói được lưu truyền. Nhưng theo như một số tài liệu ghi lại thì vào khoảng thế kỷ 16 ở một thị trấn nhỏ tên là Dole, một bảng thông báo đã được dán lên nói rằng tất cả mọi người có thể đi tìm và tiêu diệt người sói đang đe dọa ngôi làng.

Cũng từ đó mà hàng trăm câu chuyện được thêu dệt về người sói, quái vật sẽ biến hình mỗi khi trăng tròn và sẽ trở lại thành người sau khi ánh trăng tròn qua đi. Con quái vật này thường ăn thịt động vật và thậm chí cả con người.

Chính những thêu dệt này đã dấy nên trong tâm tưởng con người nỗi ghê sợ về người sói. Và nó là cội nguồn đã góp phần gây nên sự bất hạnh cho một người đàn ông có tên là Petrus Gonsalvus.

Từ dòng dõi của tộc trưởng trở thành một nô lệ hay chính xác là thú nuôi của quý tộc

Petrus Gonsalvus sinh năm 1537 vốn thuộc dòng dõi Mencey, tộc trưởng của thổ dân Canary. Sau khi quần đảo này bị chiếm bởi Tây Ban Nha, toàn bộ cư dân ở nơi này đã trở thành nô lệ. Nhưng tội nghiệp hơn Petrus còn không được đối xử bằng một nô lệ mà như một con vật không hơn không kém vì ngoại hình đặc biệt của mình.

Ngay từ khi ra đời, Petrus đã mắc phải hội chứng Hypertrichosis (hay bệnh Ambras) khiến cơ thể mọc đầy lông. Căn bệnh khiến khuôn mặt và cơ thể ông phủ kín lớp lông rậm rạp, bị người đời xa lánh, coi là ác quỷ. Petrus cũng là trường hợp đầu tiên trên thế giới mắc căn bệnh này.

Sau khi bị bắt, hoàng gia Tây Ban Nha đã xem Petrus là một sinh vật mọi rợ kỳ lạ. Họ bắt giữ ông và nhốt vào buồng giam kín, xiếng xích ông như một loài động vật hoang dã dù ông còn rất nhỏ. Họ cho ông ăn thịt sống, máu và các loại đồ thừa cho động vật. Sự đau khổ tột cùng của ông không gì có thể tả xiết.

Trong khi những đứa trẻ khác hạnh phúc và có tuổi thơ thì có lẽ với ông nó chỉ là những chuỗi ngày khủng khiếp đầy ám ảnh. Petrus sau đó đã trở thành món hàng mua vui độc quyền cho giới quý tộc. Họ mua đi bán lại và tặng Petrus như một cách để thể hiện đẳng cấp. Năm ông 10 tuổi họ đã đẩy ông xuống tàu sang Pháp để tặng cho Vua Henry Đệ nhị nhân dịp nhà vua đăng quang.

Cuộc đời bắt đầu rẽ sang hướng khác…

Có lẽ trong suốt cuộc đời đầy đau khổ của mình thì Vua Henry Đệ Nhị là vị ân nhân lớn nhất đã cứu vớt của đời của Petrus, ông cũng là người đầu tiên đã coi Petrus thật sự là một con người và mang đến ánh sáng ấm áp cho cuộc sống đen tối của ông.

Khi sang đến Pháp, cậu bé Petrus 10 tuổi thậm chí không thể nói chuyện và mất đi khả năng nói chuyện với những người xung quanh dù là giao tiếp bằng tiếng Anh hay tiếng Tây Ban Nha đi nữa. Do bị ngược đãi giam cầm quá lâu Petrus đã trở thành một: “Cậu bé rừng xanh” theo đúng nghĩa đen. Petrus bé nhỏ sợ hãi run rẩy như một con thú nhỏ. Bộ dạng này của ông đã khiến vua Henry động lòng trắc ẩn sai các bác sĩ nghiên cứu trường hợp này.

Nhờ lòng tốt bụng và sự nhân từ của vị vua nước Pháp, Petrus sau cùng cũng đã dần dần học nói và lấy lại ý thức của một người bình thường. Ông nhanh chóng thể hiện khả năng học hỏi nhanh, thông thạo ba ngoại ngữ và được nhà vua bảo hộ.

Petrus được ban tặng quần áo đẹp, được tham dự tòa án hoàng gia như bất kỳ quý ngài nào khác. Petrus cũng thường xuyên xuất hiện trong các buổi đón tiếp ngoại giao và nhanh chóng thể hiện tài năng của mình. Ông đã được nhà vua đặc cách cho trở thành một quý tộc. Từ đó cũng không còn ai khinh miệt coi rẻ ông.

Bi kịch không hồi kết…

Petrus những tưởng sẽ có một cuộc sống hạnh phúc đến cuối đời nhưng hạnh phúc của ông không ở lại quá lâu. Năm 1955, nhà vua bị giết trong cuộc thi cưỡi ngựa đấu thương. Hoàng hậu Catherine đã tiếp tục quản lý tài sản nhà Vua trong đó cả Petrus. Trái với người chồng nhân từ, bà hoàng hậu này là một người tâm lý vô cùng biến thái.

Bà đã bắt Petrus tiến hành thử nghiệm sinh con dù ông không muốn. Nhưng việc tuyển vợ cho ông cũng không hề dễ dàng vì ngoại hình của ông đã khiến cho không ít cô gái phải khóc ngất vì sợ hãi sau lần gặp đầu tiên.

Sau cùng ông kết hôn với Catherine, con gái một người hầu vô danh do Hoàng hậu chọn. Đáng ghê tởm thay là ông đã phải trải qua đêm tân hôn dưới cả ngàn con mắt tò mò sự ghép đôi giữa “người sói” và con người. Họ hào hứng nhìn “sủng vật” quan hệ, đặt cược mạng sống của cô gái và chờ mong những đứa trẻ ra đời.

Thật bất ngờ là vợ chồng Petrus đã có một cuộc sống hôn nhân hạnh phúc trong hơn 40 năm sau đó. Catherine sinh 2 người con trai đầu tên Paolo và Ercole không bị di truyền bệnh của cha, nhưng 5 người con kế tiếp là Enrico, Orazio, Maddalena, Francesca và Antoinetta đều bị lông lá phủ toàn thân.

Kết quả này trên thực tế đã làm hài lòng Hoàng hậu, khi bà muốn thí nghiệm của mình tạo ra một “gia đình quái vật”.

Sau cùng thì đến bà hoàng hậu bệnh hoạn cũng qua đời. Gia đình Petrus tới Parma (Italy) sống dưới sự bảo trợ của Công tước Ranuccio Farnese.

Điều độc ác nhất công tước thực hiện đó là đứa 4 người con đáng thương của Petrus trở thành tặng phẩm và trở thành “vật nuôi” của giới thượng lưu.

Một số tài liệu ghi chép lại rằng những năm cuối đời Petrus và Catherine chuyển tới sống lặng lẽ ở Capodimont, Italy cho đến khi qua đời.

Hình ảnh của cả hai đã được ghi lại trong nhiều tài liệu và tranh vẽ. Câu chuyện về gia đình Petrus Gonsalvus cuối cùng trở thành nguyên mẫu cho một trong những câu chuyện tình nổi tiếng nhất trong văn chương và cả điện ảnh thời nay – “Người đẹp và Quái vật”.

Ambras – Chứng bệnh người sói là một căn bệnh cực kỳ hiếm gặp, đây là một căn bệnh do sự phát triển bất thường của râu, tóc và các khu vực khác trên cơ thể. Hội chứng này được xếp vào hàng cực hiếm với xác suất 1/1.000.000 người. Theo như ghi nhận thì hiện nay chỉ có khoảng 50 người mắc bệnh này tính từ thời Trung cổ đến nay.