Nhạc hoà tấu guitar không lời, có những bài nghe mãi mà vẫn thấy hay

Chiều tối, ghé quán cà phê quen thuộc. Quán mở liên khúc những bản nhạc hoà tấu guitar không lời. Thấy khoảng thời gian xưa cũ bỗng nhiên ùa về..

Nhạc cũng như nỗi nhớ. Da diết mà chẳng bao giờ nguôi ngoai một cách dễ dàng nếu đã trót mắc cửi cùng những nỗi niềm. Nghe tiếng guitar lả lướt, réo rắt và phiêu linh những bản nhạc bất hủ một thời, tôi có cảm giác mình sống dường như hơi nhanh quá..

Xưa, hay ngồi quán cafe nhưng không lo lắng nhiều, hối hả nhiều với công việc như bây giờ. Xưa, quán cafe như nơi thư giãn, tụ tập bè bạn hay là chỗ tìm lại mình những khi lạc lối. Nhưng giờ, có lẽ quán cafe cũng chỉ là nơi ngồi để làm việc, là chỗ internet phải nhanh, là có thể tiện gặp gỡ đối tác..

Nhạc hoà tấu guitar không lờiĐã bao lâu rồi mình không nghe nhạc, như là nghe nhạc thật sự? Thanh âm lùng bùng, chẳng để ý, bởi nhiều khi quán cũng chỉ phát những bản nhạc thị trường, đôi khi remix laị theo những cách rất oái ăm.. Vậy, hôm nay nghe lại những bản nhạc mà đã từng phiêu linh, tự sự một mình hay thủ thỉ cùng tri kỷ.. Ờ, sống vừa vừa, chậm chậm lại tí thôi..

Mời cả nhà nghe, và nhâm nhi cafe, bỏ hết ngoài kia bao vồn vã vậy…