Khi họ… quá ảo tưởng!

Khi ai đó cho rằng sức mạnh và sự ảnh hưởng của họ là to lớn, điều đó cũng đồng nghĩa họ cần nhìn kỹ và thấu hiểu rõ ràng hơn về chính mình. Không khéo, sự tự tin thái quá đó là những bước đi đầu tiên đến sự ảo tưởng sức mạnh..

Dưới đây là những dòng chia sẻ của một người dùng Facebook có biệt danh là Nexus. Men TV xin mạn phép chia sẻ để cùng đọc và ngẫm nghĩ..

ảo tưởng

“Mình ít khi quan tâm đến ai, trừ khi nó ảnh hưởng vào thế giới quan của mình.  Vì thế mình đọc tin về 1 ông thầy nào đó phải xin lỗi (do tấn công app AirVisual – nd – và hiện tại sau 2 lần đăng lời xin lỗi thì anh này đã xoá hoặc ẩn lời xin lỗi đó) một cách dửng dưng. Ai chẳng có lúc mắc sai lầm. Kệ. Đó ko phải là thứ mình quan tâm.

Tuy nhiên, kết nối thông tin và các sự kiện, hoá ra vụ tố giác gian lận điểm thi ở Hà Giang năm 2018 cũng từ ông thầy này. Vụ phỉ báng bôi nhọ một nhà hoạt động trẻ tuổi ở HongKong cũng là ông thầy này. Giờ đến vụ kêu gọi tấn công app Khí hậu

Ko còn nghi ngờ gì mấy. Chỉ sau hơn một năm, với sự tung hô của truyền thông, anh đã trở thành nạn nhân rơi vào cái bẫy Ảo tưởng. Anh nghĩ mình đã thuộc hàng tinh tướng và có thể coi thường khắp thế nhân.

Nó làm mình nhớ đến cuộc phiêu lưu của anh dế mèn buổi ban đầu, ghẹo chị Cào Cào, đá anh Gọng Vó, và hét vào tai Dế Choắt rằng Mày bảo tao còn sợ ai trên đời nữa. Để rồi một tối kia bác Xén Tóc cắt mất 2 râu và dạy cho bài học đầu.

Nó cũng làm mình nhớ tới câu chuyện ngụ ngôn con gà trống làm chủ tất cả bầy gà mái trong sân, nó nhảy lên hàng rào gáy vang dội. Rồi nhảy lên đỉnh cây rơm hò hét. Chưa đủ oai vệ, nó muốn nhảy lên chái bếp, và ở đó nó bị con diều quắp đi.

Ảo tưởng rất dễ chịu và êm dịu, nó đưa bạn lên từng nấc và không có cua gắt. Bạn ko thể nhận ra khi bản ngã được tô vẽ vởi những nét bút nhẹ hơn lông hồng, để ko nhận ra vẻ ngoài của bạn đã thay đổi

Cái nguy hiểm là Ảo tưởng ko đưa bạn lên theo chiều cao 1 quả đồi, nơi bạn có thể lăn xuống bờ bên kia rồi phủi quần đứng dậy, mà là kéo bạn lên theo chiều cao một trái núi, với những ngọn vực. Chỉ một lần rơi là chấm dứt.

Những thứ mà chúng ta đang thấy và gọi là trò lố lăng của truyền thông, thực chất chính là những thí dụ cay nghiệt nhất của sự Ảo tưởng. Bạn tự hỏi liệu mình đã mắc chứng Ảo tưởng chưa? Kinh nghiệm của tôi là tự vấn chính mình xem có còn cảm giác ngượng?

Một khi còn biết ngượng, là bạn còn chưa dính Ảo tưởng…”

Bạn nghĩ sao?