Vin-Sun, giữa lằn ranh sáng tối

Họ có hai ông chủ đều từ Đông Âu huyền bí. Đều khởi nghiệp thành công với mì gói thời Liên Xô và khối XHCN Đông Âu bắt đầu chán mạch. Và đều trở về Vietnam, đi lên từ lãnh vực đất cát, du lịch...

Có lẽ có khác biệt, khi Vin ngoài mấy hòn đảo, hay các dải đất ruộng, công viên, công sản,… thì ít trực tiếp liên quan tới thu hồi cưỡng chế đất dân.

Sun khác, họ chọn gắn với núi đồi, rừng già, đảo xa, hang động,… những nơi chỉ có muông thú, lá hoa, chỉ ảnh hưởng ngay và luôn tới sanh kế của cùng lắm là vài gã tiều phu, dân phượt, các nhà nghiên cứu động thực vật, địa chất…

Dạo gần đây, Vin có vẻ được ủng hộ, mến thương hơn. Có lẽ bởi dù bất động sản vẫn là gà đẻ trứng vàng, nhưng Vin đã mở thêm một lối rẽ hướng tới sản xuất, là nông nghiệp sạch, là sản xuất ô tô, mơ xây dựng hệ sinh thái công nghệ thông minh (bên cạnh y tế, giáo dục, bán lẻ…). Vin nhận thêm các cái nhìn trìu mến.

Còn Sun, nếu chỉ mấy bờ sông, vài ngọn núi, hòn đảo, chắc cũng chẳng quá làm bá tánh rung lắc. Chỉ tiếc, là thay vì rẽ thêm một hướng nào đó dễ thương kiểu như Vin, thì lại bước vào các dự án tâm linh, giữa rừng già với bao huyền thoại.

Để rồi, khi niềm tin ký thác sai nơi nhầm chỗ (vào sư hổ mang), thì một bộ phận người dân đâm ra hờn nguýt. Họ bảo Sun làm vậy chỉ tổ khiến đại chúng thêm mụ mị, rồi thần quyền lên ngôi thì pháp quyền xuống đáy.

Họ giận hờn Sun, cũng bởi tại ông Thích Tí Khí kia chả biết giữ gìn. Vết thương nhỏ, không trị kịp thì dễ xé làm to.

Rốt cuộc, Vin-Sun dù thế nào cũng đã, đang và sẽ luôn ở giữa lằn ranh yêu ghét, vì hành trình và bước đi của họ.

Chuyển mình vượt thoát từ một hệ sinh thái đất cát lên rau sạch, viện trường và những nhà xưởng réo rắt tiếng robot hàn điện, nụ cười tinh khôi của cô kỹ sư,.. là sự là chấp nhận lao vào thác lũ.

Bước nhảy từ bờ sông lên lõi rừng già, đường đi có ngắn, nhưng quanh đó là bao lời nguyền rình rập, từng khiến thế gian đời này qua đời khác rạp mình khẩn nguyện, bao phận người rưng rưng nước mắt.