
Rồi tôi bước ra sân pickleball.
Không có hồ sơ cá nhân. Không ảnh đại diện được chỉnh sáng. Không câu hỏi mở đầu kiểu “em thích du lịch hay ở nhà?”. Ở sân, người ta gặp nhau bằng dáng đứng lúng túng, bằng những cú đánh hụt, bằng tiếng cười khi bóng bay ra ngoài sân.
Pickleball lãng mạn ở chỗ nó không cố gắng trở nên lãng mạn.
Bạn không cần gây ấn tượng. Chỉ cần đứng đó, cầm vợt, sẵn sàng chơi. Mồ hôi là thật. Nhịp thở gấp là thật. Sự vụng về cũng là thật. Và trong sự thật thà ấy, người ta dễ nhìn thấy nhau hơn rất nhiều.
Trên Tinder, bạn có thể biến mất chỉ bằng một lần không trả lời. Trên sân pickleball, bạn không “ghost” được ai cả. Bạn vẫn sẽ gặp họ ở trận sau, ở buổi tập tuần tới. Bạn phải nhìn vào mắt nhau, phải chào hỏi, phải thừa nhận sự hiện diện của người còn lại. Điều đó, kỳ lạ thay, lại tạo ra sự tử tế.

Tôi thích cách mà một cuộc trò chuyện trên sân bắt đầu. Nó không xoay quanh việc bạn làm nghề gì, kiếm bao nhiêu tiền, hay đang tìm mối quan hệ nghiêm túc hay không. Nó bắt đầu bằng những câu rất đời:
“Bạn mới chơi à?”
“Cú đó hay đấy.”
“Chân bạn có ổn không?”
Và từ những câu hỏi tưởng chừng rất nhỏ ấy, người ta biết cách quan tâm đến nhau.
Pickleball cũng dạy tôi một điều mà Tinder không có: cảm giác cùng nỗ lực. Hai người đứng cùng một sân, cùng thua một điểm, cùng thắng một pha đẹp. Không ai hoàn hảo. Không ai được chọn lọc trước. Mọi thứ diễn ra trong thời gian thực, không chỉnh sửa, không tua lại.
Có thể bạn sẽ không yêu người đứng đối diện. Nhưng bạn sẽ nhớ cách họ cười khi đánh hỏng. Nhớ cách họ xin lỗi khi lỡ đánh mạnh quá. Nhớ cảm giác cùng ngồi nghỉ ở ghế dài, im lặng mà không ngượng.

Tinder cho bạn rất nhiều lựa chọn. Sân pickleball cho bạn rất ít. Nhưng chính sự giới hạn ấy lại khiến mỗi cuộc gặp trở nên có trọng lượng hơn. Khi không thể “vuốt tiếp”, bạn buộc phải ở lại, phải quan sát, phải cảm nhận.
Tôi không nói rằng ai cũng sẽ tìm được tình yêu ở sân pickleball. Nhưng tôi tin rằng, ở đó, người ta học lại cách gặp nhau như con người. Không phải như hồ sơ. Không phải như lựa chọn thay thế. Mà là hai cơ thể thật, hai con người thật, cùng chia sẻ một khoảng thời gian.
Và nếu tình yêu không đến, thì ít nhất bạn cũng rời sân với đôi chân mỏi, tim đập nhanh, và cảm giác rằng mình đã sống trọn vẹn hơn một buổi tối lướt màn hình.
Có lẽ, với tôi, như thế đã đủ lãng mạn rồi.