Có một giai đoạn, Casemiro xuất hiện ở Old Trafford như một lời tuyên bố đầy kiêu hãnh: MU vẫn đủ sức kéo những nhà vô địch Champions League về với mình. 60 triệu bảng cho một tiền vệ trụ ngoài 30 tuổi khi ấy không bị xem là hoang phí, mà là cái giá của kinh nghiệm, của DNA chiến thắng, của sự ổn định mà MU khao khát suốt nhiều năm.
Vấn đề là bóng đá không đứng yên. Và MU thì càng không thể.

Giờ đây, khi nhìn lại Casemiro, câu chuyện không còn nằm ở việc anh giỏi hay dở. Nó nằm ở hợp đồng. Một bản hợp đồng với mức lương cao nhất đội, khoảng 300.000 đến 350.000 bảng mỗi tuần, và kèm theo đó là điều khoản gia hạn tự động nghe qua tưởng vô hại, nhưng thực chất lại cực kỳ nguy hiểm.
Chỉ cần Casemiro đá chính đủ 35 trận trên mọi đấu trường, MU sẽ buộc phải kích hoạt thêm một năm hợp đồng. Điều đó đồng nghĩa với việc đội bóng phải gánh thêm khoảng 18 triệu bảng tiền lương. Với một CLB đang nói nhiều về tái thiết, cân đối tài chính và trẻ hóa đội hình, con số ấy không khác gì một hòn đá treo lơ lửng trên đầu.
Điều trớ trêu là Casemiro vẫn còn giá trị sử dụng. Anh không sa sút thảm hại, không trở thành gánh nặng chuyên môn. Nhưng ở tuổi ngoài 30, anh cũng không còn là “bất khả xâm phạm”. Vai trò giờ đây thiên về xoay tua, kiểm soát nhịp độ, giữ sự cân bằng – những thứ quan trọng nhưng không còn xứng với mức lương của một siêu sao hàng đầu Premier League.
MU đang rơi vào thế khó quen thuộc: muốn làm mới tuyến giữa, nhưng lại bị chính quá khứ trói chân. Nếu Casemiro đá nhiều, nguy cơ kích hoạt điều khoản gia hạn là rất rõ ràng. Nếu anh không đá, đội bóng lại phải tính toán phút thi đấu không hoàn toàn vì chuyên môn, mà vì tài chính. Khi một điều khoản hợp đồng bắt đầu chi phối quyết định trên sân, đó là dấu hiệu rất xấu.

Tất nhiên, vẫn có người cho rằng mùa này MU không đá cúp châu Âu, lịch nhẹ hơn, Casemiro có thể hồi phục tốt hơn. Điều đó đúng, nhưng chỉ đúng cho hiện tại. Không CLB lớn nào xây dựng tương lai bằng những giả định mong manh kiểu “hy vọng anh ấy sẽ ổn thêm một năm nữa”.
Thực tế là để chạm mốc 35 trận đá chính, Casemiro gần như phải ra sân ở hầu hết các trận còn lại. Điều đó hoàn toàn có thể xảy ra, nhưng cũng tiềm ẩn vô số rủi ro: thẻ phạt, chấn thương, hay đơn giản là những quyết định chiến thuật bắt buộc phải thay đổi.
Giải pháp hợp lý nhất, theo tôi, không phải là đẩy Casemiro đi bằng mọi giá, mà là ngồi lại với anh. Một bản hợp đồng mới, phản ánh đúng vai trò hiện tại, nhẹ hơn về quỹ lương, linh hoạt hơn cho cả hai phía. Giữ người, nhưng không giữ theo cách tự trói mình.
Casemiro không phải sai lầm. Sai lầm nằm ở cách MU để một điều khoản trở thành chiếc khóa tài chính. 18 triệu bảng không chỉ là tiền. Nó là bài học về quản trị, về kiểm soát và về việc một CLB lớn không thể tiếp tục để quá khứ quyết định tương lai của mình thêm một lần nữa.