Tin Liam Rosenior chuẩn bị trở thành HLV mới của Chelsea không gây sốc, nhưng để lại nhiều dư vị. Không phải vì cái tên quá lớn, mà vì nó quá… khác với những gì Chelsea thường làm trong nhiều năm qua.
Một HLV 41 tuổi, đang làm việc tại Strasbourg, chưa từng dẫn dắt đội bóng nào ở đẳng cấp Champions League, nay được trao quyền tại Stamford Bridge – đó là dấu hiệu cho thấy Chelsea hoặc đang rất bình tĩnh, hoặc đang tiếp tục đặt cược vào một dự án mà chính họ cũng chưa thật sự tin đến cùng.

Rosenior không phải lựa chọn an toàn
Rosenior không bước vào Chelsea với hào quang. Ông đến bằng triết lý huấn luyện, khả năng tổ chức lối chơi và tiếng tăm tích lũy từ những tập thể nhỏ hơn. Điều này khiến ông trở thành một lựa chọn “đúng lý thuyết”, nhưng không hề an toàn trong thực tế Premier League.
Chelsea hiện tại là một đội bóng trẻ, nhiều tài năng, nhưng thiếu sự ổn định và bản sắc rõ ràng. Đó là mảnh đất vừa hứa hẹn, vừa nguy hiểm cho bất kỳ HLV nào, đặc biệt là một người chưa từng trải qua áp lực khắc nghiệt từ truyền thông Anh và kỳ vọng của một CLB lớn.
Rosenior hiểu điều đó. Việc ông công khai xác nhận thỏa thuận miệng, trong khi chưa ký hợp đồng chính thức, cho thấy đây không chỉ là một bước tiến nghề nghiệp, mà là quyết định mang tính đánh đổi.
Vấn đề của Chelsea không chỉ nằm ở HLV
Nếu có điều gì đó cần nhắc lại, thì đó là: Chelsea đã thay quá nhiều HLV trong thời gian quá ngắn. Mỗi người đến mang theo một triết lý, mỗi người đi để lại một tập thể dang dở.
Rosenior sẽ không chỉ phải xây dựng lối chơi, mà còn phải xây dựng niềm tin – từ cầu thủ, từ ban lãnh đạo, và từ người hâm mộ vốn đã mệt mỏi vì những dự án “chưa kịp lớn đã bị chôn vùi”.
Việc Chelsea chọn một HLV trẻ cho thấy họ vẫn muốn theo đuổi con đường dài hạn. Nhưng lịch sử gần đây đặt ra câu hỏi: liệu họ có đủ kiên nhẫn khi những kết quả đầu tiên chưa như mong đợi?
Thử thách thật sự bắt đầu từ ngày đầu tiên
Trận đấu ra mắt của Rosenior có thể chỉ là một trận FA Cup, nhưng áp lực sẽ không nhỏ. Ở Chelsea, mỗi buổi tập đều bị soi, mỗi quyết định nhân sự đều bị mổ xẻ, và mỗi chuỗi trận không thắng đều có thể trở thành khởi nguồn cho nghi ngờ.

Rosenior không được kỳ vọng tạo phép màu ngay lập tức. Thứ ông cần làm là tạo cảm giác rằng Chelsea đang đi đúng hướng, rằng đội bóng này có một bản đồ rõ ràng, chứ không chỉ là tập hợp những tài năng trẻ chạy song song mà không gặp nhau ở đích đến.
Chelsea lại bắt đầu, thêm một lần nữa
Chelsea có HLV mới, nhưng cảm giác quen thuộc vẫn còn đó. Một sự khởi đầu mới, một lời hứa mới, và rất nhiều dấu hỏi cũ.
Với Liam Rosenior, đây là cơ hội lớn nhất sự nghiệp. Với Chelsea, đây là thêm một phép thử cho khả năng kiên nhẫn của chính họ.
Và có lẽ, câu chuyện này không chỉ nói về Rosenior, mà nói về việc Chelsea có thực sự học được điều gì từ những lần bắt đầu trước đó hay chưa.