HomeSportsLê Phát lớn lên từ hi sinh của người...

Lê Phát lớn lên từ hi sinh của người mẹ

Đằng sau bàn thắng của Lê Phát cho U23 Việt Nam là một người mẹ từng khóc trong đêm, từng đi rửa bát thuê nơi đất khách, từng nói với con câu rất đời: nghề con chọn, con phải chịu. Giấc mơ bóng đá ấy không chỉ của riêng Phát, mà còn được gánh bằng cả tuổi thanh xuân của mẹ.

- Advertisement -

Đêm U23 Việt Nam thắng U23 UAE, mình không chỉ nhớ đến khoảnh khắc bóng nằm gọn trong lưới, mà nhớ đến cuộc gọi vội vã của một cậu con trai 19 tuổi dành cho mẹ. “Vui quá mẹ ơi, bàn thắng tới rồi”. Ở đầu dây bên kia, người mẹ ở Lâm Đồng nghẹn lời, vừa khóc vừa cười. Ngoài sân, bố, chú, cậu của Phát nhảy cẫng lên giữa xóm nhỏ. Còn trong phòng khách, người mẹ ấy lặng đi vì cuối cùng, giấc mơ con theo đuổi từ thuở bé đã có ngày được gọi tên.

Lê Phát lớn lên từ hi sinh của người mẹ

Lê Phát yêu bóng đá rất sớm. Yêu theo kiểu cứ thấy sân là chạy ra, cứ thấy người đá là xin vào chơi. Và cũng như bao bà mẹ ở quê, mẹ Phát không hiểu hết chiến thuật hay sơ đồ, chỉ biết con thích thì tìm cách cho con thử. Từ những chuyến xe khách dài dằng dặc đưa con đi thi tuyển, đến lần nghe tin con trúng Học viện PVF mà trong lòng vừa mừng vừa lo.

Lo là phải. Một cậu bé 10 tuổi, rời Lâm Đồng, ra tận Hưng Yên, sống tự lập giữa một môi trường hoàn toàn xa lạ. Đêm trước ngày mẹ về, Phát gọi điện mà không nói gì, chỉ có tiếng khóc. Và người mẹ đã nói một câu rất thật, rất đau, nhưng cũng rất cần: “Đây là nghề con chọn, con phải chịu”. Nếu con muốn về, mẹ sẵn sàng đặt vé. Nhưng nếu ở lại, thì phải đi đến cùng.

Lê Phát lớn lên từ hi sinh của người mẹ

Cậu bé 10 tuổi hôm đó khóc rất lâu, nhưng vẫn chọn ở lại. Còn người mẹ thì hủy vé, thuê nhà nghỉ, ở thêm với con vài tuần. Rồi sau đó là những năm tháng đi đi về về giữa Lâm Đồng và Hà Nội, làm đủ thứ việc lặt vặt để có tiền sống gần con. Có lúc túng thiếu phải vay mượn, có lúc mệt đến rã rời, nhưng chỉ cần nhìn thấy con tập luyện là lại thấy mình chịu được thêm chút nữa.

Rồi Phát lớn lên. Cao hơn, rắn rỏi hơn, lì lợm hơn trên sân. Nhưng về nhà vẫn là cậu con trai nhỏ thích sà vào lòng mẹ, thích nhất cơm mẹ nấu, món cá chiên, thịt luộc cuốn bánh tráng, chấm mắm tỏi cay xé lưỡi. Có lần đi siêu thị, thấy áo đẹp nhưng nhìn giá xong thì lặng lẽ đặt xuống. Những chi tiết nhỏ thôi, nhưng với mẹ, đó là sự hiểu chuyện lớn dần theo năm tháng.

Trước khi giải U23 châu Á diễn ra, Lê Phát không phải cái tên được kỳ vọng nhiều. Thậm chí còn chỉ có cơ hội góp mặt vì chấn thương của người khác. Nhưng bóng đá là thế. Khi cơ hội đến, ai sẵn sàng thì người đó bước lên. Bàn thắng vào lưới U23 UAE không chỉ giúp đội tuyển đi tiếp, mà còn như một lời hồi đáp cho bao năm chờ đợi.

Lê Phát lớn lên từ hi sinh của người mẹ

Người mẹ ấy vẫn dặn con phải khiêm tốn, phải nhớ ngoài kia còn rất nhiều người giỏi hơn, và không được phép lười biếng dù chỉ một ngày. Trước bán kết, bà không mong gì hơn ngoài thêm một chiến thắng nữa cho các “chiến binh sao vàng”. Không cần con phải ghi bàn, chỉ cần con chơi hết mình, đúng với giấc mơ đã chọn.

Có những bàn thắng khiến khán đài nổ tung. Nhưng cũng có những bàn thắng khiến một người mẹ lặng đi trong hạnh phúc. Với Lê Phát, có lẽ đó là khoảnh khắc bóng đá không còn là sân cỏ, mà là hành trình của hai mẹ con, đi cùng nhau từ những ngày gian khó nhất.

Cùng chuyên mục