HomeLifestyleHậu Rolex: Người chơi đồng hồ đang tìm gì?

Hậu Rolex: Người chơi đồng hồ đang tìm gì?

Khi Rolex không còn là câu trả lời mặc định, người chơi đồng hồ bắt đầu quay về với một câu hỏi cũ mà lâu rồi họ không cần phải hỏi: mình thật sự thích điều gì trên cổ tay?

- Advertisement -

Có một thời gian rất dài, Rolex đóng vai “đích đến cuối cùng” của nhiều người chơi đồng hồ. Dù bạn bắt đầu từ Seiko, Tissot hay Omega, con đường dường như đều dẫn về cùng một điểm: Submariner, GMT-Master hay Daytona. Không hẳn vì đẹp nhất, mà vì an toàn nhất. Mua không lỗ, thậm chí còn có lời. Đồng hồ, trong nhiều năm, là một dạng tài sản hơn là một sở thích.

Hậu Rolex: Người chơi đồng hồ đang tìm gì?

Nhưng khi giá tăng liên tục, danh sách chờ kéo dài vô hạn và cảm giác hưng phấn ban đầu nhường chỗ cho sự mệt mỏi, người chơi bắt đầu chững lại. Không phải vì Rolex kém đi, mà vì họ không còn tìm thấy mình trong câu chuyện ấy nữa.

Và thế là giai đoạn “hậu Rolex” bắt đầu.

Người chơi đồng hồ, ở thời điểm này, không tìm kiếm sự công nhận từ đám đông. Họ tìm sự đồng điệu. Một chiếc đồng hồ không nhất thiết phải khiến người khác nhận ra, nhưng phải khiến chính người đeo muốn nhìn xuống cổ tay thêm một lần nữa.

Đó là lý do đồng hồ vintage quay lại mạnh mẽ. Không phải vì hiếm, mà vì có ký ức. Một chiếc Cartier Santos Demoiselle, một chiếc Omega Seamaster đời cũ hay thậm chí một mẫu Seiko quartz từ thập niên 80 đều mang theo một câu chuyện đã hoàn tất. Nó không cần tăng giá để chứng minh giá trị, bởi giá trị nằm ở cảm giác “mình thuộc về nó”.

Hậu Rolex: Người chơi đồng hồ đang tìm gì?

Song song với đó là sự trỗi dậy của những chiếc đồng hồ có giá vừa phải nhưng dùng được mỗi ngày. Tudor Black Bay 58, Omega Seamaster Planet Ocean hay các mẫu Citizen, Vaer, thậm chí Casio, được chọn vì độ bền, sự thoải mái và tính ứng dụng. Người chơi không còn muốn cất đồng hồ trong két sắt. Họ muốn đeo nó đi làm, đi chơi, đi du lịch, sống cùng nó.

Một thay đổi thú vị khác là cách người ta nhìn về thiết kế. Đồng hồ không còn bắt buộc phải “chuẩn mực”. Mặt tròn, thép không gỉ, dây Oyster không còn là công thức duy nhất. Những chiếc đồng hồ vỏ tam giác, phi đối xứng, cảm hứng thập niên 1970 hay thậm chí hơi “kỳ quặc” bắt đầu được chú ý. Chúng không an toàn, nhưng có cá tính. Và trong một thế giới quá nhiều lựa chọn giống nhau, cá tính trở thành tài sản hiếm.

Ở giai đoạn hậu Rolex, người chơi cũng thay đổi cách nói về đồng hồ. Họ ít hỏi “con này có lên giá không?”, nhiều hơn những câu như “đeo có thoải mái không?”, “câu chuyện của nó là gì?”, “mình có còn thích nó sau 5 năm nữa không?”. Đó là những câu hỏi không thể trả lời bằng bảng giá hay đồ thị resale.

Hậu Rolex: Người chơi đồng hồ đang tìm gì?

Điều này không có nghĩa Rolex mất vị thế. Rolex vẫn là biểu tượng, vẫn là chuẩn mực, vẫn là thương hiệu dẫn dắt cả ngành. Nhưng vai trò của Rolex đang chuyển từ “mục tiêu bắt buộc” sang “một lựa chọn trong nhiều lựa chọn”. Và với nhiều người chơi lâu năm, đó là một sự giải thoát.

Hậu Rolex, người chơi đồng hồ không tìm một thương hiệu để tin, mà tìm một cảm giác để gắn bó. Họ chọn chiếc đồng hồ khiến buổi sáng đeo lên không cần suy nghĩ, khiến cuối ngày tháo ra vẫn thấy tiếc. Một chiếc đồng hồ không cần kể câu chuyện lớn, chỉ cần kể đúng câu chuyện của người đeo nó.

Có lẽ, đó mới là lúc thú chơi đồng hồ trở lại đúng bản chất ban đầu. Không phải để khoe, không phải để đầu tư, mà để sống cùng thời gian, theo cách rất riêng của mỗi người.

Cùng chuyên mục