Rạng sáng 31/12, Manchester United bị Wolves cầm hòa 1-1 ngay tại Old Trafford. Một trận hòa, trên giấy tờ, không phải thảm họa. Nhưng trong bối cảnh đối thủ chỉ có vỏn vẹn 2 điểm sau 18 vòng, và MU đang rất cần niềm tin từ khán giả nhà, đó là kết quả đủ khiến bầu không khí trở nên ngột ngạt.

Trận đấu trôi về những phút cuối trong sự sốt ruột hiện rõ trên từng hàng ghế. Từ khu Stretford End, những tiếng hô đòi tấn công vang lên ngày một dày. Người hâm mộ không đòi hỏi một màn trình diễn hoàn hảo, họ chỉ muốn thấy đội bóng của mình dám chơi, dám đẩy cao nhịp độ để tìm chiến thắng.
Và rồi khoảnh khắc gây tranh cãi xuất hiện.
Phút 75, Ruben Amorim quay sang băng ghế dự bị. Nhưng thay vì một quân bài tấn công, ông đưa Leny Yoro vào sân thay Ayden Heaven – một trung vệ đổi lấy một trung vệ. Trong khi đó, Shea Lacey và Chido Obi, những gương mặt trẻ giàu năng lượng, vẫn ngồi yên, chứng kiến thời gian trôi qua.
Old Trafford không cần giải thích. Khán đài phản ứng ngay lập tức.
Với nhiều CĐV MU, đây không đơn thuần là một quyết định nhân sự. Nó là một thông điệp. Rằng trong thời điểm đội bóng cần thêm rủi ro để giành chiến thắng, HLV của họ lại chọn cách giữ nguyên trạng. Thận trọng, an toàn, và… xa lạ với tinh thần mà họ kỳ vọng.

Càng đáng nói hơn khi quyết định ấy vô tình giúp Wolves lấy lại thế trận. Đội khách chơi tự tin hơn, thậm chí có những thời điểm ép ngược lại MU trong những phút cuối. Old Trafford khi ấy không còn tiếng thúc giục, chỉ còn sự bực bội lẫn bất lực.
MU đã khởi đầu không tệ. Họ có bàn dẫn trước, có những thời điểm kiểm soát được thế trận. Nhưng rồi đội bóng dần đánh mất quyền chủ động, không thể duy trì áp lực cần thiết lên một đối thủ yếu hơn rõ rệt. Điều đó gợi lại hình ảnh quen thuộc của những HLV đặt nặng hệ thống phòng ngự hơn cảm xúc trận đấu.
Vấn đề không nằm ở việc Amorim có đúng hay sai về mặt chiến thuật. Vấn đề là ông đang chạm vào ranh giới mong manh nhất tại Old Trafford: niềm tin của khán giả.
MU có thể hòa Wolves. Nhưng nếu tiếp tục những khoảnh khắc như vậy, Amorim có nguy cơ đánh mất thứ quan trọng hơn nhiều – sự đồng hành của người hâm mộ, thứ mà bất kỳ HLV nào ở Manchester United cũng không thể xem nhẹ.