Có một cảm giác rất rõ khi nhìn vào giải trí Hàn Quốc vài năm gần đây: mọi thứ đang chạy nhanh hơn, rẻ hơn, và… lạ hơn. AI không còn đứng sau hậu trường. Nó đã bước thẳng lên sân khấu, cầm kịch bản, chỉnh âm thanh và thậm chí đứng cạnh con người trong vai “nghệ sĩ”.
Nếu vài năm trước, AI trong giải trí chỉ quanh quẩn ở phụ đề tự động hay chỉnh màu hậu kỳ, thì giờ đây câu chuyện đã khác hoàn toàn. Ở Hàn Quốc, trí tuệ nhân tạo không còn là công cụ phụ trợ. Nó đang được đối xử như một phần bản sắc mới của ngành công nghiệp nội dung.

Điều mình thấy thú vị nhất là cách người Hàn tiếp cận AI không hề dè dặt. Thay vì hỏi “có nên dùng không”, họ hỏi luôn “dùng thế nào cho hiệu quả và đi xa hơn người khác”. Chính phủ ủng hộ, doanh nghiệp hào hứng, còn giới sáng tạo thì xem AI như một con đường mở thêm cơ hội, chứ không chỉ là mối đe dọa.
Trong phim ảnh và truyền hình, AI đang len vào từng khâu một cách rất tự nhiên. Viết kịch bản có AI gợi ý. Dựng bối cảnh có AI xử lý. Những cảnh quay khó, tốn kém, phụ thuộc thời tiết giờ có thể giải quyết bằng vài dòng lệnh. Xem Nữ hoàng nước mắt hay Wonderland, nếu không để ý kỹ, nhiều người sẽ không nhận ra rằng một số phân đoạn đẹp như mơ ấy thực chất được tạo ra bởi thuật toán chứ không phải đoàn phim kéo nhau vào rừng tuyết.
Có những dự án còn đi xa hơn. One More Pumpkin – một bộ phim làm hoàn toàn bằng AI, từ kịch bản đến âm nhạc – chỉ mất vài ngày để hoàn thiện nhưng vẫn giành giải tại liên hoan phim quốc tế. Điều này nói lên một thực tế: rào cản gia nhập ngành điện ảnh đang thấp xuống rất nhanh. Một ý tưởng tốt, một chiếc máy tính mạnh và khả năng điều khiển AI có thể thay thế cả một hệ thống sản xuất truyền thống cồng kềnh.

Kpop cũng không đứng ngoài cuộc chơi. HYBE dùng AI để đọc vị fandom, cá nhân hóa trải nghiệm người hâm mộ đến mức mỗi fan có cảm giác mình đang được “chăm sóc riêng”. SM thì táo bạo hơn khi đưa nghệ sĩ ảo như Naevis ra ánh sáng, hay tạo ra aespa với ranh giới mờ giữa người thật và nhân vật số. YG cũng âm thầm xây dựng hệ sinh thái AI của riêng mình, coi công nghệ là nền móng dài hạn chứ không phải chiêu trò nhất thời.
Nghe có vẻ rất hào nhoáng, nhưng AI trong giải trí Hàn Quốc không chỉ là chuyện công nghệ khoe sức mạnh. Nó đang làm thay đổi cách ngành này vận hành. Ai kiểm soát dữ liệu, ai thiết kế thuật toán, ai làm chủ trải nghiệm khán giả – đó mới là “quyền lực” mới.
Tất nhiên, mặt tối cũng hiện ra rất rõ. Ca sĩ ảo, giọng hát tổng hợp, deepfake… đặt ra hàng loạt câu hỏi về bản quyền, quyền hình ảnh và giá trị lao động sáng tạo. Cuộc đình công ở Hollywood là lời cảnh báo không hề xa xôi. Hàn Quốc hiểu điều đó, và họ đang loay hoay tìm cách đặt luật chơi trước khi AI đi quá nhanh so với khung pháp lý.
Mình đặc biệt chú ý tới phát biểu của Lee Soo Man – người từng đặt nền móng cho Kpop hiện đại. Khi ông nói “hoan nghênh kỷ nguyên AI”, đó không phải là sự ngây thơ với công nghệ, mà là cái nhìn của một người hiểu rằng: nếu không chủ động dẫn dắt, bạn sẽ bị cuốn đi.
Giải trí Hàn Quốc đang đứng ở một ngã rẽ rất thú vị. AI không giết chết con người, nhưng chắc chắn nó sẽ loại bỏ những ai không chịu thay đổi. Trong kỷ nguyên mới này, sáng tạo không còn chỉ là cảm xúc, mà là sự kết hợp giữa trí tưởng tượng và khả năng điều khiển công nghệ. Và có lẽ, chính điều đó đang “tái sinh” ngành giải trí xứ kim chi theo một cách rất khác.