Ngày 4/1/2016, Bernabeu đón Zidane trong sự hoài nghi nhiều hơn là kỳ vọng. Một huyền thoại sân cỏ, đúng. Nhưng trên băng ghế huấn luyện, ông gần như là con số không. Trước đó, Zidane chỉ làm việc với đội trẻ, chưa từng trải qua áp lực khốc liệt của một phòng thay đồ đầy sao, nơi mỗi cái tôi đều nặng như lịch sử CLB.
Real Madrid khi ấy cũng chẳng phải tập thể khiến người ta yên tâm. Họ bất ổn, chia rẽ, thiếu niềm tin. Rafael Benitez ra đi để lại một đội bóng rệu rã, và Zidane được xem như lựa chọn mang tính chữa cháy hơn là chiến lược dài hạn.
Nhưng bóng đá đôi khi vận hành theo cách rất khác với logic thông thường.
Ba chiếc cúp không sinh ra từ phép màu

Ba chức vô địch Champions League liên tiếp không chỉ là kỷ lục. Chúng là lời khẳng định rằng có những giá trị vượt lên trên sơ đồ chiến thuật hay dữ liệu thống kê. Florentino Perez từng nói Zidane làm được điều có lẽ sẽ không bao giờ lặp lại, và đó không phải câu nói để tô vẽ huyền thoại.
Zidane không đến để thay đổi Real Madrid. Ông đến để hiểu Real Madrid.
Trong phòng thay đồ ấy có Cristiano Ronaldo, Sergio Ramos, Luka Modric, Toni Kroos. Những cá tính lớn, những bản ngã được nuôi dưỡng bởi vinh quang và danh tiếng. Zidane không cần áp đặt. Uy tín của ông đã có sẵn, được xây dựng từ những năm tháng khoác áo trắng.
Ông không hô hào, không tạo áp lực. Zidane chọn sự điềm tĩnh. Ông cho các ngôi sao được là chính mình, nhưng luôn giữ họ trong ranh giới của tập thể. Khi cần mềm, ông mềm. Khi cần quyết đoán, ông không chần chừ.
Sergio Ramos từng nói quản lý cái tôi còn khó hơn chiến thuật. Zidane hiểu điều đó từ trước khi ngồi vào ghế nóng.
Real Madrid của những khoảnh khắc sinh tồn

Điều đặc biệt ở Real Madrid dưới thời Zidane là họ không bao giờ hoảng loạn. Có những trận đấu họ chơi xấu xí. Có lúc bị ép sân, bị nghi ngờ, thậm chí bị coi là sắp gục ngã. Nhưng khi thời khắc quyết định đến, Real Madrid luôn là đội đứng vững.
Đó không phải may mắn. Đó là bản lĩnh được tích lũy từ niềm tin tuyệt đối giữa HLV và cầu thủ. Từng buổi tập, từng cuộc trò chuyện kín, từng quyết định thay người đều góp phần tạo nên cảm giác “chúng ta sẽ vượt qua”.
Zidane không cần đội bóng của mình phải hoàn hảo. Ông chỉ cần họ tin.
Một kỷ nguyên khép lại, một chuẩn mực còn mãi
Trong thời đại mà HLV bị đánh giá bằng số đường chuyền, pressing và sơ đồ biến ảo, Zidane đại diện cho một trường phái khác. Với ông, Real Madrid không cần thêm triết lý. Họ cần một người giữ cho niềm tin không vỡ vụn.
Mười năm trôi qua, Bernabeu vẫn chưa tìm lại được cảm giác ấy. Real Madrid vẫn mạnh, vẫn giàu tham vọng, nhưng cái cảm giác “bước vào Champions League là để vô địch” đã phai nhạt.

Bóng đá ngày nay khắc nghiệt hơn. Lịch thi đấu dày đặc, phòng thay đồ ngập tràn mạng xã hội và thương hiệu cá nhân. Ba chức vô địch Champions League liên tiếp vì thế trở thành điều gần như phi thực tế.
Và đó là lý do Zidane không chỉ được nhớ đến như một HLV thành công. Ông được nhớ đến như người đã khép lại một chương sử không thể sao chép.
Real Madrid của Zidane là kỷ nguyên của sự điềm tĩnh giữa cơn bão. Một kỷ nguyên mà bóng đá hiện đại chỉ còn biết nhìn lại, và thầm ước giá như nó có thể xảy ra thêm một lần nữa.