HomeSportsToni Kroos không ‘khoái’ World Cup 48 đội

Toni Kroos không ‘khoái’ World Cup 48 đội

Toni Kroos phản đối World Cup 48 đội không bằng những lời gay gắt. Anh chỉ đặt ra một câu hỏi rất đơn giản, nhưng khiến người yêu bóng đá phải chững lại: liệu bóng đá đỉnh cao có còn giữ được giá trị, khi số lượng được đặt lên trên chất lượng?

- Advertisement -

Toni Kroos không ‘khoái’ World Cup 48 đội

Tôi luôn có cảm giác, mỗi khi Toni Kroos lên tiếng, đó không phải là kiểu phát ngôn để gây chú ý. Anh không cần làm vậy. Kroos nói chậm, nói ít, và thường nói những điều khiến người khác phải suy nghĩ thêm một nhịp.

Lần này cũng thế. Khi nhắc đến World Cup 2026 với thể thức 48 đội, Kroos không tỏ ra giận dữ, cũng không hoài niệm về “ngày xưa tốt đẹp hơn”. Anh chỉ nhìn thẳng vào một thực tế rất bóng đá: khoảng cách trình độ là có thật, và nó sẽ bị phơi bày rõ ràng hơn bao giờ hết khi số đội tham dự tăng lên.

Những trận đấu 5-0, 6-0 ở vòng bảng, theo Kroos, sẽ không còn là ngoại lệ. Chúng sẽ trở thành điều quen thuộc. Và tôi tự hỏi, có bao nhiêu người trong chúng ta thực sự bật TV để xem một trận đấu mà kết cục gần như đã được viết sẵn?

Bóng đá hay, với Kroos – và có lẽ với rất nhiều người yêu bóng đá – nằm ở sự cân bằng. Ở cảm giác rằng chỉ một khoảnh khắc lơ là cũng đủ để trả giá. Ở việc cả hai đội đều bước vào sân với niềm tin rằng họ có cơ hội.

Khi tính cạnh tranh biến mất, cảm xúc cũng phai dần. Người xem không tìm đến World Cup để chứng kiến một màn thị uy sức mạnh kéo dài 90 phút. Họ muốn thấy sự căng thẳng, những quyết định khó khăn, những khoảnh khắc mà cả sân vận động nín thở.

World Cup trong ký ức của Kroos không chỉ là một giải đấu. Đó là nơi mọi thứ đều đạt chuẩn cao nhất. Từ nhịp độ, chất lượng cầu thủ, cho đến áp lực tâm lý. Việc mở rộng lên 48 đội, về lý thuyết, mang lại cơ hội cho nhiều quốc gia hơn. Điều đó nghe rất đẹp. Nhưng cái giá phải trả là gì?

Toni Kroos không ‘khoái’ World Cup 48 đội

Khi vòng bảng trở nên dễ đoán, khi những trận cầu “đinh” bị loãng đi, thì sức nặng của World Cup cũng không còn như trước. Một giải đấu lớn không chỉ được đo bằng số lượng quốc kỳ xuất hiện, mà bằng số trận đấu khiến người ta nhớ mãi sau khi tiếng còi mãn cuộc vang lên.

Những người ủng hộ thể thức mới thường nói nhiều về tính toàn cầu, về sự phát triển bóng đá ở những khu vực còn non trẻ. Kroos không phủ nhận điều đó. Nhưng anh nhìn vấn đề từ góc độ khác, có phần lạnh lùng hơn, nhưng cũng trung thực hơn: thứ cuối cùng khán giả nhận được là sản phẩm trên sân cỏ.

Một giải đấu chỉ thật sự vĩ đại khi cầu thủ phải chơi trong áp lực cao nhất, và khán giả được thưởng thức bóng đá ở mức tinh hoa nhất. Nếu điều đó mất đi, thì mọi lý tưởng phát triển đều trở nên trống rỗng.

World Cup 2026 vẫn còn ở phía trước. Có thể mọi lo ngại sẽ không trở thành hiện thực. Nhưng tiếng nói của Toni Kroos vẫn đáng để lắng nghe. Bởi nó không đến từ sự bảo thủ, mà từ trải nghiệm của một người đã đứng trên đỉnh cao và hiểu rõ giá trị thật sự của bóng đá đỉnh cao.

Đôi khi, bóng đá không cần thêm đội. Bóng đá chỉ cần giữ lại những gì tinh túy nhất của chính mình.

Cùng chuyên mục