Diễn đàn

Suy ngẫm: Tại sao người khôn ngoan thì không bị khẩu nghiệp?

Sáng, cafe với ông anh hiện đang là CEO của cả 2 công ty về truyền thông và thiết kế nội ngoại thất, nghe những lời trăn trở của anh mà cứ suy nghĩ mãi về bản thân, về một thế hệ trẻ Việt Nam đang phải đối mặt với quá nhiều vấn đề trong cuộc sống..


Chúng ta, những người trẻ, đang nhận thức về cuộc sống thế nào? Sống ra sao? Những từ như “trách nhiệm”, “khát vọng”, “tư duy” liệu đang nằm ở đâu trong đời sống giới trẻ hiện nay?

Thôi thì, xin trích đăng lại những nghĩ suy và trăn trở của anh, xem như là một lời khuyên cho chính bản thân và những người đang nắm trong tay danh hiệu “nòng cột của đất nước”…

—–

37 năm qua đối với tôi là một chuỗi ngày dài của lịch sử về thân phận con người. Hàng ngày tôi tương tác với biết bao đối tượng. Từ bảo vệ khu phố, các cô lao công trong toà nhà, tài xế, nhân viên, nhà cung cấp dịch vụ và đặc biệt là tất cả khách hàng trân quý. Những gì tương tác đó, tôi gọi là cuộc sống bởi một đam mê lao động và cống hiến để khẳng định giá trị thương hiệu bản thân.

Và rồi, khi mình càng hướng về điều tốt đẹp bao nhiêu thì tôi lại bắt gặp đâu đó vẫn còn tiềm ẩn sự hời hợt và thiếu trách nhiệm của họ bấy nhiêu. Và rồi, tôi tự đặt câu hỏi?

Vậy họ sinh ra trên trái đất này để làm gì? Họ đến cuộc đời này với sứ mệnh gì? Và nhiều câu hỏi khác đặt ra trong đầu tôi có phải chăng do sự học mà nên? Một đất nước sản sinh ra một thế hệ lười nhác và ù lì chăng? Có phải chăng một thế hệ đang tương tác với tôi họ thiếu lòng tự trọng bản thân và đầy ắp sự tự ái?

Mà thường những người lười nhác và ù lì thì họ thích lý luận và đấu tranh cho quyền lợi của họ, bởi vì đơn giãn họ lười tư duy trong công việc thì họ lại hay tư duy về những việc đối kháng và chính họ tạo ra nguy cơ đối với những người cấp trên.

Các bạn trẻ Việt Nam thân mến!

Hành trình một ngày của các bạn nếu không định vị được hệ giá trị cái bạn cần nói hoặc hành động thì tôi tin chắc rằng bạn sẻ gặp áp lực và thậm chí bị sốc trước các nền văn hoá giao tiếp và đặc biệt là những Ông chủ trả lương cho các bạn.

Những người quản lý như chúng tôi thì họ nhận ra rằng ở đâu đó các bạn vẫn còn một thói quen của người Việt xấu xí là tụ tập tụm năm tụm ba là niềm vui bất tận, chứ chúng tôi vẫn chưa nhận thấy được rằng ở các bạn tự tư duy cho một vấn đề nào đó một cách chủ động để giải quyết những khủng hoảng bản thân cũng như việc công ty. Mà các bạn đang phụ thuộc hoàn toàn vào Ông chủ. Có phải chăng việc ra phường công chứng hồ sơ xin việc là sở thích của các bạn?

Bạn hãy nhớ! Cuộc sống bạn muốn thành công hay không thì nó phụ thuộc vào thái độ, khát vọng, lòng tự trọng, tính khiêm nhường và cả khẩu nghiệp của bạn.

Tại sao bạn không chọn cho mình một cuộc sống bằng cách bạn tự tạo áp lực trước công việc hàng ngày để bạn được tôi luyện ý chí hơn, mà thay vào đó là sự lười biếng?

Tại sao bạn không chọn cho mình một sự chỉnh chu nhất định trong công việc mà thay vào đó là sự cẩu thả qua loa?

Tại sao bạn không biết chọn cách lắng nghe sự chỉ trích của người khác để bạn được trưởng thành mà thay vào đó là mặt nặng mày nề trước tập thể?

Tại sao bạn không biết rằng sự im lặng của chúng ta là vàng để suy ngẫm về công việc, cuộc sống bởi một tư duy vượt trội cho mục đích hoàn thành sứ mệnh cao cả để được công ty vinh danh mà phải rời công sở khi hết giờ?

Tại vì sao bạn không chọn cách chịu trách nhiệm trước hành động của mình mà phải đỗ lỗi cho người khác?

Và tại sao TÔI PHẢI MẤT THỜI GIAN NÓI ĐIỀU NÀY VỚI CÁC BẠN? Bởi vì đơn giản một ngày nào đó khi các bạn thất bại thì các bạn sẽ hiểu nó TẠI SAO?… và ước gì tôi được quay trở lại tuổi 23, 25, 27 như các bạn để được cống hiến cho xã hội và đất nước.

Thưa Vua Hùng, thần đang thấy một thế hệ trẻ Việt Nam lười tư duy và thiếu khát vọng ạ.


Chia sẻ này mình nhận được từ anh Nguyễn Chương. Anh hiện là CEO của Century Media và Lefond Decor… 

Bài liên quan:






Bình luận

Leave a Reply

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

To Top
Chuyển đến thanh công cụ