Giải trí

Sài Gòn! Đêm và “Anh đã quên hay chưa?” của VTMH

Sài Gòn, đêm, những con phố tĩnh lặng nhưng cảm giác chưa bao giờ ngủ. Vẫn hàng quán, vẫn sáng đèn, vẫn còn những người tụm năm tụm ba, say mèm cũng có, trầm tư cũng có.


Người ta đã quen với một Sài Gòn thức và vội vã như vậy. Ở những con phố thức ấy, người ta càng quen hơn nữa với sự bụi bặm, với sự ồn ào, với sự bình dân như chưa bao giờ bình dân hơn thế. Những cô nàng tiếp viên, những anh chàng kẹo kéo, những bà bán hàng rong hay bác hủ tiếu gõ, đủ các thành phần, đủ các giọng điệu, đủ các dáng vẻ, đủ các nghề.

Đôi ba lần, lân la trong mớ hỗn tạp âm thanh ở những hàng quán thâu đêm ấy,  tôi bắt gặp một con người ngồi  tĩnh lặng và thản nhiên viết thơ. Cô không đủ như nhưng bóng đèn nổi bật rạng rỡ, nhưng cũng chẳng thể nhạt nhòa để màn đêm phai mờ.

Đó là VTMH!

13686653_10154318859632822_1658858766132585669_n

“Ngày ấy, cũng dạo cuối tháng 10, mùa thu nước Đức. Tôi đáp chuyến tàu chiều đi từ thành phố cổ Koln về Berlin, mưa lay phay và tiết trời lành lạnh. Trong những cuộc hành trình một mình, qua bao nhiêu sân ga, bao nhiêu chuyến tàu, tôi những ước nếu như có một sân ga nào đó đủ sức giữ tôi lại để tôi “ đứng trân trân trong nhớ nhưng da diết” chờ đợi một người tình, thì có lẽ qua bao hành trình nữa tôi cũng cam lòng. Khi viết “ Sân Ga”, tôi có cảm giác mình như cô gái gốc Á mà tôi vô tình nhìn thấy qua cửa kính của tàu, tại một ga nhỏ trên đường đi. Cô mang theo hành lý, nhưng không bước lên toa, có lẽ như:

Em sẽ chờ anh ở phía cuối sân ga

Nơi những người đàn bà

Chờ người tình của họ ….

Có lẽ, cô đang chờ người tình của mình. Có lẽ, người tình của cô sẽ đến và họ sẽ cùng bước lên toa để đi tới những vùng đất mới. Tôi không rõ! Trên hành trình của tôi, vốn chẳng có ngã rẽ nào nhưng người mà tôi đã từng chờ đợi thì có quá nhiều ngã rẽ và sự tính suy. Những ngã ba đường ấy vốn dĩ có sức mạnh ghê hồn, nó làm cho mọi giấc mơ và khao khát nóng bỏng trở nên nguội tàn. Và tôi, vẫn độc bước cười với đời, mà thôi”

( Trích lời dẫn của VTMH cho bài “Sân Ga” )

VTMH là một cô gái như vậy đấy, vẫn cô đơn nhưng ngạo nghễ, vẫn tỏa nắng cười nhưng giữ lại phần mình héo hon. Cô viết rất nhiều thơ tự sự, tự vấn cho những sự im lặng muôn trùng, tự trào cho khát khao đến điên dại và tự đau cho những phút yêu không đầu không cuối. Trong sự lạnh nhạt tái tê vẫn thấy đâu đó cái đau đáu ấm nồng:

Lâu ngày không trò chuyện

Anh đã quên hay chưa?

Cô biết là đã rất lâu, cô biết là mọi thứ đã nguội nhưng cô vẫn biết là mình chưa quên. Rón rén hỏi, rón rén yêu, rón rén nghĩ về hoài niệm. Cô như sợ, nếu hỏi thêm thì sẽ gợi lại cơn đau của những thứ chẳng thuộc về mình. Cô như sợ, nếu hỏi thêm thì chỉ bản thân mình hiểu rằng đó mãi mãi là những câu hỏi tu từ đã có phần giải đáp. Thế nhưng cô vẫn hỏi, chỉ là người ta có dám trả lời không, hay thôi. Đọc “ Anh đã quên hay chưa?” tôi như nghẹt lại bởi cái sự yếu mềm đến thờ ơ, nhưng tôi lại đau bởi nổi đau cố tình che kín tầng tầng lớp lớp.

Chúng ta sẽ bắt gặp rất nhiều câu hỏi không lời đáp trong tập thơ “ Anh đã quên hay chưa?” của VTMH. Cô hỏi nhưng không mong nhận câu trả lời, và độc giả, có thể cũng tự tìm thấy được câu trả lời cho riêng mình. VTMH nói, mỗi bài thơ là một phần cảm xúc của chính cô, là một phần trong hành trình của chính cô, tại thời điểm ấy cô đơn giản chỉ muốn vẽ lại mảng đời đó thôi. Có lẽ tình yêu trong cô là sự kìm nén và chịu đựng, cô sợ bùng lên rồi thì đám cháy lan tỏa và chính bản thân mình không kiểm soát nổi, nhưng cô lại sợ nguội tàn. Nên ta sẽ luôn bắt gặp những vấn nghi, những huyền hoặc, những mâu thuẫn nội tâm trong thơ của VTMH:

Ta sẽ là hao gầy

Để người là tròn trĩnh

Nhưng xin người kiên định

Ta đôi lần lung lay…

( Trích MỘT NỬA )

Cũng có những khi VTMH làm ta như xót xa hơn bởi nỗi đau của những người đàn bà cam chịu, an phận người nhưng gánh phần giông tố về mình. Như trong “ CƠN GIÔNG”:

Qua bao nhiêu mùa bão

Tim ta yếu đến vầy

Qua bao lời hư ảo

Ta chợt sợ đắng cay.

Người đàn bà yêu là vậy, như con chim bị thương, giật mình và sợ nhành cây cong. Họ đớn đau, họ lụi tàn nhưng có thể phần đàn bà mạnh mẽ trong VTMH không thể chấp nhận mình yếu hèn và nhu nhược. Ta vẫn cảm trong cái đau như cắt tâm can ấy, trong cái trách đến bất cần ấy, là cái tình che đậy qua loa bởi nước mắt, là cái mạnh mẻ được bao phủ mờ mờ bởi sự mong manh. Và tôi càng thấy được đó là một phần con người của cô.

13754228_10154274084122822_6647244337150745555_n

ANH ĐÃ QUÊN HAY CHƯA? Như một tách trà, chúng ta hãy uống từng ngụm một. Đọc thơ VTMH, có thể cần có chút men vì tôi biết khi viết những dòng những chữ này cô thường hay cho phép mình uống, không đủ để mà say nhưng cũng khiến cho tâm hồn chuếnh choáng. Mỗi ngụm trà đưa vào miệng, mỗi lời thơ đi vào tâm hồn, cứ thế sẽ ngấm dần ngấm dần, hết ngụm này đến ngụm khác, hết câu này đến câu khác, ta chợt thấy cái dư vị còn lại như đưa ta tới một cảm xúc thật xa xôi, thứ cảm xúc đôi ba lần ta muốn chạy thật nhanh để né tránh.

ANH ĐÃ QUÊN HAY CHƯA? Theo VTMH nói thì chẳng dám cho đó là một ly trà tuyêt phẩm, nhưng nếu biết cách nhấm nháp thì sẽ cảm được cái hậu ngọt. Yêu đương và oán hận, niềm tin và vấn nghi, đợi chờ và buông bỏ, thanh tao và dục vọng, mạnh mẽ và yếu mềm, những thái cực của cuộc sống vẫn luôn tồn tại cùng nhau. Như tôi và bạn, như những mặt khác nhau của tâm hồn, dù ở mảng tối hay mảng sáng, dù ở hoàng hôn hay bình minh, chúng ta cũng cần phải được chăm bón. ANH ĐÃ QUÊN HAY CHƯA? Như một món ăn tâm hồn,  một cơn mưa phùn nhè nhẹ không đủ mạnh để làm tan nhão đám đất khô nhưng lâu dần cũng sẽ làm mọi thứ ẩm ướt. Và có lẽ, tâm hồn của một người đàn bà khát khao yêu và khát khao được yêu là vậy, cho dù trải qua bao cay đắng, dù phía trước có là bao bão giông thì vẫn muốn căng buồm ra khơi mong cầu hạnh phúc. Tôi muốn kết lại bởi một đoạn của “ Tháng sáu”

Tháng sáu, anh và em sẽ tựa vào nhau

Chỉ hai đứa mình thôi cùng ngắm biển trời tô màu xanh biếc.

Những cánh buồm xinh rồi sẽ đi về đâu em không cần biết.

Có anh bên đời em viết tiếp an yên.

Không riêng “ ANH ĐÃ QUÊN HAY CHƯA?”, không riêng VTMH, mà tôi thiết nghĩ đó cũng là khát khao của mọi người, khát khao rất đời, khát khao hạnh phúc an yên.

  • T3H – Hạnh

Bài liên quan:






Bình luận

Leave a Reply

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

To Top
Chuyển đến thanh công cụ