Đẹp +

Tuổi nào ngơ ngác tìm tiếng gió heo may…

Ở một đêm trĩu nặng ưu tư, muốn nghe lại giọng hát Khánh Ly của thời xuân trẻ, những “Diễm Xưa”, “Còn tuổi nào cho em” cô hát như đây đó mọi ngóc ngách Văn khoa Sài Gòn, không gian của tôi thời đại học. Và rồi, website âm nhạc mở lên một giọng hát rất trẻ và lạ, tưởng sẽ gạt vỡ những đẹp đẽ cũ xưa đi.


Vậy mà không, cô ấy, cô gái trẻ Miu Lê, giọng hát chẳng thều thào, chẳng da diết, nhưng đủ đầy sự ngơ ngác của cô gái 20 ngơ ngác tìm cho mình cái tuổi. Ừ, thấy như em hỏi mãi “tuổi nào cho em?”…

Tuổi nào nhìn lá vàng úa chiều nay
Tuổi nào ngồi hát mây bay ngang trời
Tay măng trôi trên vùng tóc dài
Bao nhiêu cơn mơ vừa tuổi này
Tuổi nào ngơ ngác tìm tiếng gió heo may…

Tuổi nào vừa thoáng buồn áo gầy vai
Tuổi nào ghi dấu chân chim qua trời
Xin cho tay em còn muốt dài
Xin cho cô đơn vào tuổi này
Tuổi nào lang thang thành phố tóc mây cài…

Tôi thấy có cô gái nào đấy đi tìm tuổi mình, cứ thì thầm mãi “tuổi nào cho em”, da diết và chới với. Tuổi nào cho em những chiều ngồi nhìn lá vàng buông mình trên con đường cũ? Thời nào tay măng đi qua vùng tóc dài và mắt huyền ngơ ngác kiếm tìm thanh âm giữa gió heo may?

Là tuổi em thời con gái, những vụng dại đầu đời, vết thương, hay những nỗi đau, ai, hay chính em cứa lên thịt da mình, con tim mình, nổi trôi nơi đời mình…

Em xin tuổi nào còn tuổi nào cho nhau
Trời xanh trong mắt em sâu
Mây xuống vây quanh giọt sầu
Em xin tuổi nào
Còn tuổi trời hư vô
Bàn tay che dấu lệ nhòa…

Ai cũng qua một thời cần được yêu, được nhớ, rồi có được cho mình niềm viên mãn, cảm nhận nỗi đau mình trượt qua vai gầy, mơn man trên đôi môi cháy khát, từng ngón tay theo nhau buông lơi trong đêm tối, giữa tường trắng lặng câm, mắt em sâu khóc tình ngày đã cũ…

Ôi buồn!

Tuổi nào ngồi khóc tình đã nghìn thu
Tuổi nào mơ kết mây trong sương mù
Xin chân em qua từng phiến ngà
Xin mây xe thêm mầu áo lụa
Tuổi nào thôi hết từng tháng năm mong chờ…

Rồi tuổi bảo em tất cả mê say chỉ là hoài niệm, là những nuối tiếc, bảo em lầm lỗi…

Tuổi đưa em vào những nỗi đau vùi. Tuổi cũng mang em qua những vệt mây bay vô định, để hồn nhiên trở lại, ở mãi, chờ những rạng đông…

29476148860_daf724cb87_z

Có những ngày, em hỏi mình, rằng tuổi đưa em về đâu, là ngược về những bài thơ cũ, hay tình khúc người ta đã viết cho mình, em đã ngân nga hát trong những sớm mùa thu… Có thể, tuổi mình với những hân hoan, dằn vặt hôm nay, sẽ bắt em cầu xin tuổi nào cho mình trở lại, dù ngắn ngủi…

Tuổi nào mà thôi hết tháng năm mong chờ. Em cứ bước qua tuổi mình, gom nhặt cả những nụ hôn ngày mới, những chiều chủ nhật buồn, những đêm bồng bềnh, mắt huyền ngơ ngác giữa heo may…, là tuổi em, là em trong đó,

của đời em một kiếp người, một kiếp rong chơi.

Ảnh: Bùi Thiên Sơn

Model: Huyền Huýt

Bài liên quan:






Bình luận

Leave a Reply

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

To Top
Chuyển đến thanh công cụ