Diễn đàn

Ước gì những người trẻ không đơn độc đến thế!

Với “Đừng tháo xuống nụ cười”, Khải Đơn đã nhận được rất nhiều phản hồi của người đọc trẻ. Tập sách của cô được tái bản rất nhanh sau một tháng ra mắt như một tín hiệu đồng cảm, nơi cô đã nhận ra được nhiều điều từ chân dung của người trẻ hôm nay.


Tác giả Khải Đơn

Tác giả Khải Đơn

Tôi đã lo sợ những tranh biện và phản kháng của mình đã là “chuyện lỗi thời” của một tuổi trẻ khoảng cuối 8x đầy trắc trở. Dù có cố gắng viết ra sao, tôi cũng không thể đi xa hơn cái “thật” ẩn sâu bên trong mình khi viết về tuổi trẻ này, nơi tôi đã sống một thời gian cứ xoay sở hoài, trắc trở hoài và nhầm lẫn hoài các giá trị.

Đến khi đọc những gì bạn đọc viết cho mình, tôi mới hiểu chính họ còn cô đơn hơn tôi. Họ không thể trò chuyện khi nói về sự chênh vênh trước ngày đi thi đại học. Họ không dám bộc bạch với bạn bè vì nỗi sợ bị chê là béo (mập), sợ bộc bạch về những ý tưởng và ước mong thay đổi diễn ra trong tâm hồn họ. Thật kỳ lạ là không làm sao giải quyết được chuyện này, mà đôi khi ẩn sau tâm sự hay những cảm xúc bị giấu đi, lại là một người trẻ có thể bị thay đổi hoàn toàn đến một con đường tương lai khác mà họ không lường được.

Nhưng tuổi trẻ là thay đổi, chẳng phải Khải Đơn đang nói về sự cuồng nhiệt lớn lên, lại chính bạn là người sợ thay đổi à?

Sợ chứ, thực ra ẩn đằng sau những bất an của tuổi trẻ chính là cảm giác hoảng sợ khi bước vào một vùng không an toàn trước mặt. Vào đời, vào nghề, vào tình yêu, vào sự nghiệp, cái gì cũng mới mẻ quá mức, nhưng lại là một khoảng không mịt mù. Cứ như đặt chân đi qua suối, mình bước vậy chứ không biết dưới nước là đá hay hố sâu. Tương lai là không đoán định được.

Nhiều đêm tôi ngủ không được sau khi gặp những nhân vật báo chí của mình. Có bạn trai đã thành tù nhân vì một trận đánh nhau trong đám cưới. Có người ngồi xa xăm nhìn nước lên chứng kiến con nhỏ của mình chết. Bạn tôi bị vài tên cùng lứa dùng dao chặt đứt gân tay. Tuổi trẻ của tụi tôi sao mà dữ dội quá, mà lẽ ra nó có thể lật qua một trang tốt hơn biết bao  nhiêu nếu đúng giờ khắc khủng hoảng, người trẻ có ai đó để tin tưởng bấu vào, ghìm trái tim mình lại, để không sai, không lạc, không bất hạnh. Tôi sợ sự bất hạnh đó trong chính mình và trong bạn bè, nên tôi viết ra. Tôi viết vì thấy mình sợ hãi quá. Tôi lo sợ sự thay đổi bất thường có thể bóp méo tương lai của các bạn.

Bạn thảo luận về chuyện trinh tiết, chuyện bị chồng/bạn trai đánh, rồi lại chuyển qua chuyện sự nghiệp, ước mơ – có gì chung giữa những việc này?

Tôi chọn viết về chuyện trinh tiết, chuyện bị đánh đập, cả chuyện tỏ tình của nữ giới bởi tôi là một phần trong số họ. Xã hội bảo thủ và nhiều giới hạn của chúng ta đôi khi đẩy cô gái vào bước ngoặt đau đớn trong đời. Vì chuyện yêu đương không còn trinh tiết, họ tự đổ lỗi cho mình và dằn vặt tâm can. Vì thương yêu đầy đặn, họ cam lòng để bị bạn trai, bị chồng bạo hành. Tôi không cam tâm thấy như vậy nên phải viết ra. Làm sao để người ta hiểu rằng, cái bản năng nhân ái và dịu dàng của người phụ nữ cũng cần được chăm sóc, chứ không phải ta một mực nghĩ rằng họ phải còng lưng cả đời chăm sóc một ai đó, cam chịu một ai đó mới là đúng chức phận.

Bạn hỏi sự giống nhau giữa những chuyện tôi viết, điểm giống nhau nhất có lẽ là đều viết về những người mong manh, trong thời gian họ “lột xác” và đầy trăn trở. Tôi viết ra để gõ cửa với họ, cố trấn an là dù các bạn mong manh vậy đó, nhưng có tôi đây, một người đồng hành không gì cả, hi vọng bạn không cô độc.

Nhưng người đọc cũng có thể thấy bạn “nổi loạn”, bạn có sợ họ trở thành “thanh niên hư” sau khi đọc những nổi loạn đó không?

Tôi không nghĩ xa được và thực ra cũng chưa biết ai hư nữa. Có khi tôi hư không chừng (cười). Nhưng trong tất cả bài viết, tôi cố gắng xoay mình và người đọc vào một góc bị cô lập, tách từng lớp của cái nhìn ra, cho họ và cả tôi sáng tỏ cái sự mập mờ giận dữ đang khuấy đảo cuộc sống này. Tôi tách rõ ra câu chuyện học trò đánh thầy giáo, tôi mở lòng để nói về chính tôi và bạn bè tôi, những sinh viên thường ngủ gật trong lớp học.

Tôi viết không phải để thỏa mãn cơn giận của mình, mà viết ra để người lớn và cả lứa tuổi chúng tôi hiểu rằng đôi bên phải có trách nhiệm với nhau, phải nhìn vào mắt nhau để cư xử đàng hoàng, trọn vẹn cho nhau, chứ đừng cào cấu nhau bằng bất chấp lý lẽ như kiểu bắt nạt con nít, và biến người trẻ thành bảo thủ tàn bạo dù mới chỉ 17 -18 tuổi. Chẳng phải tồi tệ nhất trong chuyện này là sự không hiểu nhau sao?

Bạn mong người lớn hiểu mình, nhưng người trẻ lại bất chấp tất cả và không thèm hiểu ai hết, xong thu mình vào đơn độc, các bạn ích kỷ đến thế sao?

Sự đơn độc của tuổi trẻ, ngoài chuyện của hormon và dậy thì, nó là một cuộc xung đột giá trị từ trong tim của họ. Một sinh vật không lớn không bé, một người không biết đâu là đúng là sai. Ta không thể mong chờ quá là họ sẽ đi bày tỏ và báo cáo cho cả thế giới biết nỗi sợ và sự lo lắng của mình.

Lúc này người trẻ cần được chia sẻ nhiều nhất, để tự quyết định cái gì sẽ là tương lai của họ, chứ không phải bị uốn nắn, bẻ lái hay dạy dỗ cho một bài học. Tụi tôi có ích kỷ đến thế đâu, chỉ là đôi khi cô độc quá mức, vì không tìm thấy ai chia sẻ giá trị mà mình chọn lựa. Và chính vì sự cô độc này, chúng ta mới được chứng kiến những con người dám độc hành mà không sợ hãi để làm nên điều phi thường. Không trách sự cô đơn là ích kỷ được đâu!

Cảm ơn bạn về cuộc trao đổi này. 

Bìa cuồn sách “Đừng tháo xuống nụ cười”

Bìa cuồn sách “Đừng tháo xuống nụ cười”

Đừng tháo xuống nụ cười là quyển tản văn mỏng, hơn 200 trang, với những bài viết của tác giả từ năm 19 tuổi. Đó là những câu chuyện dành cho người trẻ, và đã từng trẻ. Mỗi câu chuyện trong cuốn sách là một lát cắt của cuộc sống gửi tặng người trẻ. Hơn 50 bài viết được sắp xếp theo bốn chủ đề: Tuổi trẻ lộng lẫy, Người đi lạc, Không thể yêu mãi mãi, Con đường trước mắt…

Ở đó, người đọc sẽ tìm thấy những câu chuyện, chiêm nghiệm về người trẻ, mơ ước, tự do, tình yêu, những hành trình, những hạnh phúc khó lý giải và cả những nỗi đau khó gọi tên. Ở đó, người đọc sẽ tìm thấy hình bóng của gia đình mình, của bạn bè, người yêu, những mối quan hệ đặc biệt, những góc nhìn vừa lạ vừa quen về giảng đường, về thành phố, về một xã hội còn nhiều điều ngổn ngang. Và cũng ở đó, người đọc sẽ chạm tới những cô đơn, hoang mang, hổ thẹn, khát khao, day dứt và ảo vọng của một thời tuổi trẻ chính mình…

 

***

Bài Phỏng vấn của tác giả Hoà Minh/ Báo Người đô thị

Link: Nguoidothi.vn

Bài liên quan:






Bình luận

Leave a Reply

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

To Top
Chuyển đến thanh công cụ