Diễn đàn

Lại bàn về tủ bánh mì từ thiện

Xin mạn phép được chia sẻ lại mấy dòng status thật sự rất hay của Facebook Phạm Lan Phương (Nhà văn, nhà báo Khải Đơn) về câu chuyện một số báo chí đăng hình ảnh những người lấy nhiều hơn 1 ổ bánh mì.. Đọc mà thấy thấm…


Bánh mì từ thiện

Mấy hôm nay tôi đã xem nhiều clip về tủ bánh mì mỗi lần một ổ, cho miễn phí, ở Sài Gòn. (1)

Tôi cảm thấy bị khó chịu từ sống lưng trở xuống, khi nhìn cách ống kính chĩa vào mặt ông đeo kính mặc áo đỏ, hỏi sao một người lấy ba ổ. Câu hỏi còn tiếp tục truy thêm, dù ông đã giải thích: nhà có ba người, tôi lấy ba ổ, không lẽ phải đi ra ba lần. Ống kính được lia xuống biển số xe như cách xác định chính danh kẻ “hôi bánh mì”, dù trước đó đã rõ mặt ông lấy bánh mì từ đầu.

Nhờ ống kính lia xuống xe, tôi mới nhận ra ông đi chiếc xe máy cùi, không sang hơn, giàu hơn, hay hơn bất kỳ người nào trong xã hội.

Trong một bài báo của Đất Việt mô tả cận cảnh như vầy: “Những bàn tay đeo đầy vàng thò vào lấy bánh mì từ thiện, những người quần áo là lượt đi xe tay ga sang trọng đến quán cơm 2.000 đồng và cả những cán bộ sân bay chặn khách xin “chục đồng uống nước”, có lẽ bọn họ là những kẻ cùng một giuộc.”(3)

Rất tiếc trong bài không có hình nào tay nhiều vàng hết. Cũng trong bài viết đó của Đất Việt, không quay /chụp được hình anh nào đi xe SH đến lấy bánh mì hết.

Vài ngày sau, các clip này đã che mặt người lấy bánh mì đi – như cùng cách người ta che mặt những kẻ tội phạm hay nạn nhân. Trong trường hợp này, tôi tự hỏi những người đàn ông đi xe wave cùi, hay xe máy chế ấy là tội phạm (lấy 3 ổ bánh mì) hay là nạn nhân (bị quay phim và hạch sách sao lấy nhìu bánh vậy)?

Hãy nhìn cách câu chuyện này lan ra trên mạng xã hội.

Robbey post một bản tin viral kỹ thuật như thông thường cho trang cực hot của anh: “Sao lại lợi dụng lòng tốt của người khác một cách hèn hạ như vậy nhỉ? Bảo sao nhiều người muốn giúp mà vẫn phải ngần ngại”

Một bạn khác post: “Gắn cái camera quay lun đi, phát hiện những người có lòng tham ngố dễ sợ. Chắc quê dữ lắm, biết chui cái mặt ở đâu trời. Tham thì thâm, có khi nào ăn liền 2 ổ bánh mì bị mắc nghẹn hôn?”

Và một status khác: “Tại sao lại có cái loại người vô ý thức đến vậy. Cảa thức ăn của người lao động nghèo mà cũng dành được, lương tâm họ để đâu rồi không biết nữa. Có lẽ mấy tên chạy SH nuôi xe hết tiền nên chay mặt vào ăn cơm từ thiện đây. Đúng là bể mặt thật.Haiz..”

Người đọc/và cả KOL đã sử dụng các tính từ “hèn hạ”, “mắc nghẹn”, “thâm”, “chay mặt” để chửi những người được thấy trong clip là đi một chiếc xe wave cùi, mặc áo lao động, và đã lấy nhiều hơn một ổ bánh mì trongcái thùng mà chính chủ nhân tạo ra nó cũng không kỳ vọng ĐƯỢC LẠI một cái gì.

Những nhân vật mà tôi trích dẫn có đặt ra một vấn đề: “Bảo sao nhiều người muốn giúp mà vẫn phải ngần ngại.” – Đó là cách để biện minh cho việc không thể thực hành một việc tốt. Nghi ngờ. nghi ngờ. Nghi ngờ. Sợ. Sợ. Sợ.

Nhưng ngay cả việc nghi ngờ và sợ đó, họ cũng chỉ phát tán ra trên mạng. Họ ẩn mình đi không xuất hiện trong clip, họ đọc thoại, tấn công người lấy bánh, nhưng họ an toàn sau màn hình và bàn phím.

Những người thật sự mất công sức để đi đòi công bằng dùm người cho bánh mì, họ nghĩ người cho bánh mì mong chờ được minh oan, bảo vệ hay cứu giúp gì vậy?

Họ tấn công những người mà chính họ khi quay, hẳn cũng gợn máy mà suy xét không biết ông ấy có giàu thật không như mình kết tội, không biết ông ấy có đủ ăn đủ mặc thật không như mình nói. Không có luận cứ nào cho thấy điều đó cả.

Trong khi đó, lý luận của một cô cho bánh mì – vâng, cô ấy bỏ tiền ra mua bánh mì thật – lại như vầy:
“Các bạn coi cho kỹ thì những người đến lấy bánh trong clip cũng là tầng lớp lao động bình dân đấy thay. Vì các bạn coi miếng ăn quá lớn, ổ bánh mì quá lớn nên đòi hỏi phải đói rách, phải vé số, phải lang thang bụi bờ mới được ăn ổ bánh mì chưa tới ba ngàn đồng. Thương rớt nước mắt cũng các bạn, chửi rủa người ta không ra gì vì một ổ bánh mì cũng các bạn. Mà mấy bạn trẻ chửi rủa chắc gì đã cho ai được ổ bánh mì nào,…”
“Tại sao anh bảo vệ thì không được ăn? vì anh có công an việc làm?
Tại sao một chị bán cháo lòng thì không được ăn? vì chị bán đồ ăn? (2)

Hồi trước, khi đi phỏng vấn mấy cô chú cho nước trà miễn phí, tôi đã đặt những câu hỏi tương tự:

“Họ lấy mất cái ly thì sao cô?”, “Họ ôm luôn cả bình đi thì sao?” – Anh chủ tiệm hớt tóc nói, em thấy cái bình có xích không? – Phải xích vô gốc cây cho bình khỏi mất đó.

Chị chủ bình trà bảo mất ly nhiều rồi, nên giờ chị làm hai loại ly luôn, hôm nào dư dả thì chị bỏ ly giấy ra cho mọi người lấy mang đi luôn, không thì cột cái cốc nhôm vô bình thôi chứ sao.

Đâu phải người làm từ thiện không biết những tình huống oái oăm đó. Nhưng họ có ngừng việc làm đó lại không? – Chúng ta đã thấy là không hề.

Còn cách những clip đang tấn công người lấy hai ổ, ba ổ bánh mì, cách chất vấn thiện nghệ với họ, các bạn nên dành sức cho việc làm gì đó khó nhọc hơn, thay vì làm bẽ mặt một ông lớn tuổi lao động cho mấy triệu dân mạng xem chơi.

Một ai đó bằng tuổi cha mẹ mình, bị tấn công như vậy, họ có tổn thương không? – Đó có phải là điều cô cho bánh mì mong muốn khi mở tủ không, khi cái tủ của họ trở thành bẫy tố cáo tham ăn?

Và để trả lời cho các bạn cao đạo ở trên, tui nói thiệt, miếng ăn nó to lắm đó, khi người ta khó nhọc.

Nhưng bạn thì chắc sẽ mắc nghẹn, vì ném vào người khác một điều chính bạn không chắc chắn.

Khải Đơn

=============================

1. Clip: https://www.youtube.com/watch?v=jbgvk0Ahx3c
2. Bài cafebiz: http://cafebiz.vn/…/chu-quay-banh-mi-tu-thien-o-sai-gon-bot…
3. Bài Đất Việt: http://m.baomoi.com/Ban-tay-deo-day-vang-moc…/c/18506202.epi

(Facebook Phạm Lan Phương)

Bài liên quan:






Bình luận

Leave a Reply

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

To Top
Chuyển đến thanh công cụ